Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 140
công bằng.

❊ ❊ ❊

Chương 139: Công bằng

Thầy Khắc Y nhìn Chu Thiến một cái, lắcđầu thở dài, chuẩn bị xoay người rời đi, mà giám khảo chấm thi cũng tiếc nuối chuẩn bị viết hai chữ “không đạt” lên phiếu. Hồ Giai Giai đắc ý và hưng phấn lộ liễu. Mọi người còn lại đều tỏ vẻ kinh ngạc

Đến lúc này, Chu Thiến vẫn luôn yên lặng đột nhiên bước lên, gọi giật Khắc Y lại:

- Thầy Khắc Y, xin chờ một chút

Giọng nói thanh thúy mà vang dội, áp chế mọi tiếng ồn khác, mọi người đều yên lặng, tròn mắt nhìn cô

Khắc Y quay đầu lại nhìn Chu Thiến, Chu Thiến bình tĩnh nhìn ông, sau đó chậm rãi nói:

- Thầy Khắc Y, thầy đã từng ngheem giải thích, đã kiểm tra thử tóc người mẫu của em chưa, tại sao đãnhanh chóng đưa ra kết luận như vậy, có phải là quá võ đoán hay không?

Lời vừa nói ra, đến cả các giáo viên cũng đều giật mình. Phải biết rằng, trong công ty, Khắc Y là người được sùng bái nhất chỉ sau chủ tịch, cho dù là chủ tịch cũng không chỉ trích ôngthẳng thừng như vậy. Tống Thiệu Lâm này đã làm sai, chẳng những khôngbiết hối cải mà còn dám trách cứ Khắc Y, quả là quá đáng. Các giáo viênđều tỏ vẻ bất mãn.

Khắc Y ngẩn ra, không ngờ cô lại nóinhững lời này, cẩn thận nghĩ lại, cũng rất có đạo lý, ông hẳn nên nghecô giải thích mới đúng. Chỉ là ông quen được người tôn sùng, giờ độtnhiên bị chỉ trích như vậy trước mặt bao người thì quả thực là rất xấuhổ. Trong lúc nhất thời, không biết nên nói gì mới tốt

Hồ Giai Giai sao để cho cô phản kích, vội nói:

- Sự thật ai cũng thấy, cô còn gì mà nói chứ

Chu Thiến hoàn toàn không để ý đến HồGiai Giai, như không nghe thấy cô ta nói gì vậy. Đôi mắt như ngọc của cô nhìn Khắc Y không chớp, môi mím chặt đầy vẻ quật cường. Cô lại nói:

- Xin thầy đến xem tóc người mẫu của em thì thầy sẽ biết em không nói dối

Khắc Y thấy cô kiên quyết như vậy, tò mòđi đến bên chỗ người mẫu của Chu Thiến. Các học viên ở dưới đều xúm lạigần, nghển cổ nhìn phía Chu Thiến và Kiều Tranh. Lưu Văn Chí thấy vậykhông khỏi có chút lo lắng. Anh không biết Chu Thiến sẽ nói gì với KhắcY, cảm thấy hoảng hốt, vội gạt mọi người mà lên phía trước nhìn xem.

Chu Thiến nói với Khắc Y:

- Thầy Khắc Y, thầy xem tóc người mẫu của em đi, em thực sự là đã rất cẩn thận để tạo nếp tóc cho ngườimẫu, thầy xem, keo xịt tóc còn đây, kẹp tóc cũng nhiều như vậy, thầynhìn những chỗ em kẹp tóc xem có phải là đều kẹp rất cẩn thận, rất đúngchỗ không?

Khắc Y làm trong nghề bao năm, đươngnhiên là có kinh nghiệm, ông vừa nhìn đã biết Chu Thiến kẹp tóc rấtchính xác, hơn nữa nhìn qua, keo xịt tóc cũng không ít, hẳn không dễdàng bị rơi xuống như vậy mới đúng. Ông lấy tay sờ tóc người mẫu, sau đó dính thử ngón trỏ và ngón cái, không khỏi nhíu mày.

Ông còn chưa kịp nói gì, Hồ Giai Giai đã nói:

- Cái này chỉ chứng tỏ cô học không đủ đến trình độ chín muồi thôi, cô đừng tìm lí do chống chế nữa

Chu Thiến quay đầu lại, lạnh lùng nhìn cô ta, ánh mắt sắc như đao:

- Tôi đang nói chuyện với thầy Khắc Y, đề nghị cô biết lễ phép một chút, đừng có nói leo như thế

Hồ Giai Giai còn định nói thêm gì thì lại thấy Khắc Y cũng tỏ vẻ khó chịu, sợ lại khiến ông có ấn tượng không tốt nên đành phải ngậm miệng không dám nói gì thêm nhưng vẻ mặt tức giận,rất không cam lòng.

Chu Thiến thấy vẻ mặt của Khắc Y thì biết ông đã phát hiện vấn đề, nói:

- Tin rằng thầy Khắc Y cũng pháthiện, độ dính của keo xịt tóc này rất kém, căn bản không phải là keo xịt tóc của trường chúng ta

Cô quay qua, đảo mắt nhìn mọi người dưới sân khấu:

- Tôi nghi ngờ đã có người đánh tráo keo xịt tóc của tôi.

Mọi người ồ lên, hai mặt nhìn nhau kinhngạc, chuyện này tuy rằng đều có nghe nói nhưng vẫn là lần đầu tiênchứng kiến, nhất thời không thể phân biệt được thật giả. Mà Lưu Văn Chílại tái mặt, toát mồ hôi lạnh. Nhưng anh ta nghĩ lại, keo xịt tóc đãđược đổi lại, cảm thấy thoáng an tâm hơn một chút

Mọi người đều nhìn về phía Khắc Y xem ông nói gì, lời nói của ông mới là có trọng lượng nhất

Khắc Y yên lặng một hồi rồi nói:

- Keo xịt tóc Tống Thiệu Lâm dùng quả thực không phải là keo xịt tóc của nhà trường phát, đi, chúng tađến bàn của em xem sao

Đám người tản ra, tạo thành đường đi, Chu Thiến dẫn Khắc Y đến bàn trang điểm của mình, mọi người đều đi theo sau muốn xem đến cùng là thế nào. Khắc Y cầm lấy lọ keo xịt tóc trên bàncủa Chu Thiến, nhìn nhìn rồi phun ra rồi ngửi, à lên nói:

- Nhưng đây rõ ràng là keo xịt tóc của trường học

Mọi người nghe xong lời Khắc Y nói, tưởng Chu Thiến nói dối thì đều tỏ vẻ khinh bỉ, có người còn cay độc nói:

- Là tự mình dùng ít, còn cứ nóidối chống chế, đúng là lãng phí thời gian của mọi người, thiết kế củamình còn đang phải chờ đây

Mà Hồ Giai Giai đằng sau cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhìn Lưu Văn Chí đầy ý tán thưởng

Vẻ mặt Chu Thiến nghiêm túc đón lấy keoxịt tóc rồi nhìn kỹ, phát hiện quả đúng là lọ keo xịt tóc mình thườngdùng. Cô cũng có chút ủ rũ, chẳng lẽ mình đoán sai, là vì mình làm không tốt? Nhưng giây sau cô đã gạt đi ý nghĩ này, bởi vì cô nhìn ra một sơhở, vẻ mặt lạnh lùng của cô cuối cùng cũng mỉm cười, nụ cười như ánh mặt trời bừng sáng giữa mây đen, khiến mọi người nhìn mà như đui mù

Chu Thiến nhìn mọi người, thành khẩn nói:

- Mình biết là mình làm mất thờigian của mọi người, xin mọi người cho mình vài phút, mình nhất định sẽnói rõ ràng với mọi người. Tin rằng mọi người cũng không thích hành viđê tiện, phá hoại thành quả của người khác để đạt được mục đích của mình thành công. Mọi người không ngại thì cũng nhìn xem, có thể tự cảnh giác cho chính mình

Cô lại nhìn Khắc Y, cầm lọ keo xịt tóc nói với ông:

- Thầy Khắc Y, thầy làm nghề nàynhiều năm, nhất định cũng sẽ phát hiện, mỗi khi dùng keo xịt tóc làm tóc cho khách hàng xong, nhất định tay sẽ dính nhiều keo xịt tóc, cũng sẽdính lên thân lọ, dấp dính. Nhưng thầy xem này, lọ này hoàn toàn sạchsẽ, bởi vì mỗi lần em dùng xong đều rửa sạch, bởi vì lần này căn bản emkhông dùng đến nó nên thân chai vẫn sạch sẽ như thế

Cô trầm mặt xuống, cao giọng nói:

- Rõ ràng là có người đã đổi lọkeo này trước khi tôi dùng, sau đó lại đổi quay về. Thật nhanh tay, tâmtư tinh tế, đúng là khiến người ta không thể không bội phục, chỉ là sựthông minh dùng vào những việc này thì chỉ khiến người ta khinh bỉ, coithường

Những lời của cô sắc bén, có sức thuyếtphục, ánh mắt sắc lạnh đảo qua mọi người, khi nhìn qua Hồ Giai Giai thìbỗng dừng lại, bởi vì cô bỗng nhiên nhớ tới chuyện Hồ Giai Giai từng làm đổ đồ của mình xuống đất

Hồ Giai Giai tiếp xúc đến ánh mắt hoàinghi của Chu Thiến thì rùng mình, nhưng nhớ lại người làm việc khôngphải là mình thì cũng thả lỏng, hung hăng trừng mắt nhìn lại

Chu Thiến vốn nghi ngờ Hồ Giai Giai nhưng lại nghĩ lại, khi đó mình nhìn cô ta cẩn thận, cô ta tuyệt đối không có cơ hội động thủ, hơn nữa cô ta cũng không chạm đến keo xịt tóc củamình. Đợi đã, có người chạm vào keo xịt tóc của cô. Ánh mắt cô như tiachớp bắn về phía Lưu Văn Chí, là anh ta cầm keo xịt tóc trả lại cho cô,anh ta hoàn toàn có cơ hội đổi, sẽ là anh ta sao?

Chu Thiến nhìn Lưu Văn Chí thật sâu, LưuVăn Chí cảm thấy hơi thở nặng nề. Nhưng việc đã đến nước này, ngoài cốchống đỡ, không chịu thừa nhận thì cũng chẳng còn cách nào khác

Mọi người thấy Chu Thiến nhìn Lưu Văn Chí chằm chằm thì đều nhìn Lưu Văn Chí với vẻ nghi ngờ. Tiểu Mạt thấy thếthì lớn tiếng hỏi Chu Thiến:

- Thiệu Lâm, chẳng lẽ là Lưu Văn Chí?

Lưu Văn Chí thấy mọi người đều hoài nghimình mà Hồ Giai Giai lại lui về phía sau như thể chẳng liên quan, cảmthấy vô cùng phẫn hận. Hối hận lúc trước đã nghe cô ta xúi giục, đến nỗi gặp phải chuyện này. Nhưng giờ anh đã chẳng còn cơ hội quay đầu, mộtkhi chuyện chắc chắn, anh sẽ bị đuổi khỏi trường, mọi hi vọng đều dậptắt. Cho nên anh ta bước lên trước, cố gắng nói:

- Thiệu Lâm, mình biết cậu nghingờ mình, mình quả thật có lấy keo xịt tóc lại cho cậu nhưng hoàn toànlà ý tốt, cậu không thể vì thế mà nghi ngờ mình. Chúng ta vẫn là bạntốt, cậu nghi ngờ mình thế này, mình thực sự rất buồn

Vẻ mặt thành khẩn, giọng nói chân thành,thực sự rất thật. Chu Thiến cũng không thể chắc chắn người giở trò quỷlà Lưu Văn Chí, quả thực không thể vì anh ta giúp mình nhặt keo xịt tócthì trách anh ta được. Cô cúi đầu, xem ra hôm nay không thể tìm được kẻgây chuyện xấu. Mọi người thấy Chu Thiến không lên tiếng, nhất thời cũng hồ đồ theo

Lúc này, Khắc Y nói:

- Tôi thực không thể chấp nhậnđược việc trường học của chúng ta cũng sẽ xuất hiện chuyện này. Mọingười muốn vào công ty, tôi có thể hiểu, nhưng để thi được vào công tymà dùng thủ đoạn bỉ ổi này thực sự khiến người ta khinh thường, ngườinhư vậy cho dù vào được công ty cũng không thể phát triển. Những kẻ tâmthuật bất chính, bất kể là đi con đường nào cũng sẽ chẳng thể đi xa.Chuyện này trường học nhất định sẽ tiếp tục điều tra đến cùng

Nói rồi ông lại nhìn Chu Thiến, lộ vẻ tiếc nuối:

- Về phần Thiệu Lâm… thật xinlỗi, thầy không thể cho em thi lại bởi vì như thế là không công bằng với mọi người. Thầy có thể cho em thông qua, là vàng thì sẽ sáng lên, thầytin dù em không vào được top 10 thì cũng có thể bằng sự cố gắng của mình mà vào được công ty

Ông vừa nói xong thì Tiểu Mạt lập tức kêu:

- Thầy à, thầy biết rõ Thiệu Lâmbị hãm hại thì sao không thể cho cô ấy được thi lại. Như vậy rất bấtcông với cô ấy, tin chắc mọi người cũng sẽ không phản đối.

Nhưng mọi người nhìn nhau, ngoài TrươngBân và mấy người Triệu Viện Viện tỏ vẻ đồng ý thì chẳng có ai lên tiếng. Mọi người đều nghĩ, chỉ cần kéo được một người thì cơ hội của mình sẽlớn hơn…

Tiểu Mạt thấy mọi người như thế thì giận đến dậm chân mắng:

- Đều là đám người ích kỉ

Khắc Y nhìn Chu Thiến khẽ nói:

- Cơ hội cho mỗi người đều chỉ có một mà thôi, thầy rất tiếc…

Hồ Giai Giai trốn ở phía sau cười lạnh, mà Lưu Văn Chí cũng lén thở phào một hơi

Chu Thiến thực sự rất thất vọng, cô nghĩchỉ cần tìm ra chân tướng là sẽ có cơ hội thi lại, không ngờ Khắc Y lạichỉ để cô thông qua mà không cho cô thi lại

Cái này có nghĩa là cô có một điểm đạt,có nghĩa rằng cô không còn trong top 10. Có nghĩa rằng lúc thực tập côkhông thể đi theo thầy giỏi mà chỉ có thể theo những stylist bình thường

Ông công bằng với mọi người nhưng công bằng của cô ở đâu? Công bằng của cô thì sao?

Nhất thời, cô cảm thấy vô cùng chán nản

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân