Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6923 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 200
rung động.

❊ ❊ ❊

Chương 199: Rung động

Thế Duy đương nhiên ở phòng bệnh Vip

Thân thể nho nhỏ nằm trên chiếc giường trắng như tuyết, người cuộntròn, nhìn qua như con mèo nhỏ bị thương. Y tá đi vào kiểm tra dịchtruyền của cậu, một y tá khác thì tiêm một mũi hạ sốt vào mông cậu nhóc

Thế Duy tuy rằng hôn mê nhưng vẫn có thể cảm nhận được đau đớn. Cậunhíu chặt mày, miệng khẽ rên rỉ. Bàn tay nhỏ bé quơ lên trong khôngtrung như muốn tìm chỗ dựa.

Chu Thiến biết cậu bé sợ hãi, vội vàng cầm tay Thế Duy, thì thầm anủi vào tai cậu bé. Chỉ chốc lát, Thế Duy bình ổn trở lại, lại chìm vàocơn hôn mê

Triệu Hi Thành vẫn yên lặng đứng bên nhìn mọi chuyện.

Tiêm xong, y tá bác sĩ đều đi ra ngoài. Trong phòng bệnh ngoài Thế Duy đang mê man thì chỉ còn lại hai người.

Chu Thiến ngẩng đầu nhìn thấy Triệu Hi Thành đang đứng ở cuối giường, vẻ mặt mệt mỏi, nhớ ra gần đây anh luôn đi sớm về muộn, nhất định không nghỉ ngơi tốt thì không khỏi đau lòng nói:

- Triệu tiên sinh, anh đi về trước mà nghỉ ngơi đi, ở đây có tôi là được rồi, anh cứ yên tâm.

Triệu Hi Thành nghe ra ý quan tâm trong giọng nói của cô thì lòng khẽ run lên. Sắc mặt nhất thời nhu hòa lại rất nhiều:

- Không được, Thế Duy còn chưa tỉnh lại thì tôi không yên tâm, về cũng không ngủ được.

Chu Thiến thấy anh cứ đứng đó, sợ anh mệt thì chỉ vào chiếc ghế dài bên giường nói:

- Vậy anh qua bên kia nghỉ ngơi chút đi, sắc mặt anh không tốt đâu.

Triệu Hi Thành nghe cô nói thì cúi đầu, khóe miệng khẽ cong cong. Anh chậm rãi đi đến bên ghế ngồi, sau đó chống khuỷu tay lên thành ghế màlặng lẽ nhìn Chu Thiến đối diện.

Lúc này, có lẽ là vì đã tiêm thuốc hạ sốt nên Thế Duy bắt đầu đổ mồhôi. Mái tóc đen bóng ướt đẫm mồ hôi, trán cũng toát mồ hôi. Chu Thiếnlấy khăn mặt cẩn thận lau mồ hôi cho cậu bé. Ánh mắt của cô vô cùngchuyên chú, động tác vô cùng dịu dàng, đôi lông mi không quá dài của côkhẽ rung động, đôi môi đầy đặn khẽ mở, lúc lau tóc cho Thế Duy xong, côđứng lên rồi khẽ vươn vai vặn mình. Quần áo mỏng manh dán sát lên ngườicô khiến vòng eo mảnh của cô hiện rõ, lại nhìn xuống bờ mông cong cong…(lão này dê vật)

Như là cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Triệu Hi Thành, Chu Thiếnđột nhiên quay lại nhìn anh. Triệu Hi Thành vội rũ mắt, giả bộ đang ngủnhưng lưng toát mồ hôi, tim đập thình thịch.

Trong phòng bệnh im ắng, trong không khí có mùi thuốc sát trùng nhẹnhàng, ngoài cửa loáng thoáng có tiếng y tá trực đêm nói chuyện.

Triệu Hi Thành dựa vào ghế, không dám mở to mắt, chỉ chốc lát lạinghe được tiếng bước chân khe khẽ, như là có người cố ý đi nhẹ. Tiếngbước chân cách anh càng lúc càng gần, không lâu sau đã đứng ở bên cạnhanh. Triệu Hi Thành không dám động đậy, lòng như có con thỏ đang nhảyloạn, hơi thở có chút dồn dập nhưng anh miễn cưỡng khắc chế. Giờ cảm xúc của anh rất kì quái, như là đang chờ mong điều gì đó hoặc như đang sợhãi điều gì đó, vô cùng mâu thuẫn khiến tim anh căng tức như muốn nổtung.

Cô như đang cúi người, bởi vì anh cảm nhận được hơi thở ấm áp nhẹnhàng của cô khẽ phun lên mặt lên cổ khiến làn da anh khẽ run lên, sựrung động như chạm đến tim anh. Sau đó, mùi hương thản nhiên ùa đếnkhiến lòng anh dâng lên khát vọng khó nói.

Đang lúc anh có chút ý loạn tình mê thì chiếc chăn mỏng mềm mại phủlên người anh, nhẹ nhàng như còn bí mật mang theo hương thơm trên ngườicô.

Sau đó, hơi thở ấm áp rời xa dần, anh cảm nhận được làn da có chúttrống rỗng, tĩnh mạch. Sau đó, tiếng bước chân rời xa, không khí xungquanh trở về trạng thái lạnh lùng, chỉ có mùi hương thơm ngát vấn vươngbên anh.

Lòng anh dâng lên cảm giác buồn bã, mất mát, như là có gì lạc khỏiquỹ đạo vậy. Anh có nên tìm lại hay không? Như thể đó là thứ rất quantrọng với anh nhưng hình như lại chẳng phải là của anh, thật phức tạp…Anh rất mệt mỏi, anh không muốn nghĩ tiếp…

Mí mắt anh dần nặng lại, suy nghĩ càng lúc càng mơ hồ, hơi thở càng lúc càng đều, anh lặng lẽ chìm vào giấc mộng.

Trong mộng, có một đôi tay dịu dàng đang lau mặt cho anh… miệng anh bất tri bất giác mỉm cười.

Triệu Hi Thành ngủ đến sáng mới tỉnh lại, tỉnh lại mới phát hiện giữa bắp chân sưng nóng, có một khát vọng khó nhịn. Anh mở mắt ra nhìn, thấy Chu Thiến đang dựa vào bên giường Thế Duy, cũng không để ý đến phíamình thì mới thoáng thở phào.

Anh đứng lên, lặng lẽ đi vào toilet, rửa mặt bằng nước lạnh để bình ổn lại bản thân.

Anh đi ra ngoài, đi tới bên giường, đầu tiên là nhìn Thế Duy, thấysắc mặt cậu bé không còn hồng như đêm qua nữa, vẻ mặt cũng thoải mái lên nhiều. Sờ vào trán cũng chẳng còn nóng, lúc này Triệu Hi Thành mới yênlòng.

Sau đó, anh chuyển qua nhìn Chu Thiến, cô dựa vào bên giường Thế Duy, gối đầu lên tay, mặt nghiêng qua một bên. Tóc mái khẽ nghiêng theo, đểlộ ra một góc trán trơn bóng. Lông mày đen rậm, mắt khẽ nhắm, ánh mặttrời buổi sớm chiếu qua cửa sổ thủy tinh mà chiếu vào mặt cô, có thểthấy rõ đến lớp lông tơ trên má cô. Nhìn Chu Thiến như vậy, lòng TriệuHi Thành cảm thấy vô cùng bình an, thoải mái. Ngoài Thiệu Lâm, cũng chỉcó Chu Thiến có thể đem lại cho anh cảm giác này.

Lúc này, một cơn gió khẽ thổi đến, thổi mấy sợi tóc phất phơ trên mặt cô, mắt cô khẽ giật giật, lông mi run run như không thoải mái. Ma xuiquỷ khiến, Triệu Hi Thành vươn tay, nhẹ nhàng vuốt lại tóc cho cô.

Tiếp xúc với làn da nõn nà của cô, lòng Triệu Hi Thành rung lên mà đồng thời, Chu Thiến cũng bừng tỉnh.

Chu Thiến ngẩng đầu, do vừa tỉnh ngủ nên mắt có chút mơ màng, suynghĩ có chút mơ hồ. Cô ngẩng đầu, nhìn Triệu Hi Thành ở bên, thần tríđột nhiên tỉnh táo hẳn. Chu Thiến cả kinh vội đứng phắt dậy:

- Triệu tiên sinh…

Sau đó mới phát hiện, cứ thế này, hình như khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.

Gần đến độ có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, gần đến độ có thể nhìn thấy bóng dáng của mình trong mắt nhau.

Chu Thiến nhìn anh, nhất thời quên mất bản thân đang ở đâu, cô chỉcảm thấy mắt anh như cơn lốc xoáy vô đáy, tựa như muốn hút cô vào.

Chu Thiến mê hoặc, tình cảnh này thực sự quá quen thuộc. Khi cô vẫncòn là Thiệu Lâm, Triệu Hi Thành thường xuyên chăm chú nhìn cô với ánhmắt này, sau đó sẽ ôm cô vào lòng rồi dịu dàng hôn cô.

Giờ nhìn khuôn mặt càng lúc càng gần của anh, mệt mỏi mơ hồ tronglòng Chu Thiến như lắng lại, sự kích động, vui mừng lại dâng lên.

Cô chậm rãi nhắm mắt lại…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân