Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5433 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 3
vinh hạnh của cô

❊ ❊ ❊

Cửu Châu tròn xoe mắt nhìn anh ta. Đôi hàng mi cong cong như cánh bướm đang không ngừng lay động chớp chớp, trông cô xinh đẹp mà ngây thơ vô cùng.

Trong đầu Cửu Châu đang không ngừng suy nghĩ. Có lẽ nào gã đàn ông này là một tên trộm chuyên nghiệp, nhân cơ hội nhà họ Lục Nghị có hỉ sự, liền lẻn vào bên trong mà cướp bóc.

Gã đàn ông nhìn chằm chằm Cửu Châu, bàn tay cứng rắn của anh ta vẫn còn độc ác mà siết chặt cổ cô, những ngón tay thon dài, có chút chai sạn liên tục vuốt nhẹ trên ngần cổ trắng nõn.

Nhìn người con gái bị đè dưới thân mỏng manh, yếu đuối nhưng ánh mắt lại vô cùng quật cường, kiên định, anh ta có chút thích thú.

- Tôi là Lục Nghị phu nhân. Nếu anh còn không biết điều mà thả tôi ra, ông Lục chắc chắn sẽ khiến anh chết không toàn thây!

- Hừ, miệng lưỡi cũng ghê gớm đấy!

Gã đàn ông cười lạnh. Đoạn, anh ta cúi sát xuống gương mặt xinh đẹp của Cửu Châu, há miệng thổi một hơi vào mặt cô mà tùy ý châm chọc.

Cơ thể bé nhỏ của Cửu Châu hoàn toàn bị sức mạnh của anh ta khóa trụ. Cô muốn giẫy giụa nhưng không thể nào cử động tứ chi, đành cắn răng để mặc cho anh ta làm càn.

Mùi hương bạc hà từ miệng của anh ta len lỏi vào trong mũi Cửu Châu, khiến cô thoáng một chút đờ đẫn.

- Lục Nghị phu nhân ư? Cửu tiểu thư trẻ trung như thế này mà còn muốn làm người vợ thứ chín của cha tôi cơ à?

Anh ta vừa nói vừa dùng sức bóp chặt cằm Cửu Châu, bàn tay còn lại bắt đầu luồn ra sau lưng cô, cẩn thận tháo từng mối dây váy cưới.

Cửu Châu vốn dĩ không sợ trời, không sợ đất. Tuy nhiên, bị một người đàn ông lạ mặt càn rỡ ngay trong chính phòng cưới của mình, cô quả thực rất kinh hãi.

- Không được! Xin anh! Tôi đã có chồng, anh không thể làm càn được!

Những lời cầu xin thảm thiết của Cửu Châu không khiến anh ta cảm thấy thương hại mà còn phản tác dụng. Cửu Châu càng khóc lóc cầu xin bao nhiêu, anh ta lại càng cảm thấy kích thích bấy nhiêu.

Ngay khi bàn tay của anh ta sắp cởi được mối nút cuối cùng, Cửu Châu quyết định dùng toàn bộ sức bình sinh của mình, co chân thúc mạnh vào hạ bộ của anh ta, hòng nhân cơ hội mà chạy ra ngoài kêu cứu.

Quả đúng như cô dự đoán, gã đàn ông bị đau, lập tức giơ chân đạp mạnh Cửu Châu lăn xuống dưới đất, há miệng mà chửi thề:

- Khốn khiếp!

Cửu Châu thừa cơ ôm váy, chạy thật nhanh về phía cửa ra vào, đập cửa kêu cứu thảm thiết.

- Cứu với! Có người lạ vào phòng! Ông Lục, cứu tôi với!!!

Tuy nhiên, cánh cửa như đã bị một luồng sức mạnh giữ chặt lại, Cửu Châu dù có ra sức vặn đến thế nào đi chăng nữa, cô vẫn không thể mở được cửa mà thoát ra ngoài.

Thâm tâm Cửu Châu rối bời.

Cô lần mò tìm công tắc điện.

Ngay khi ánh đèn vừa được bật sáng, chiếu rọi toàn bộ căn phòng, cuối cùng thì Cửu Châu cũng đã có thể nhìn rõ hoàn toàn ngoại hình của anh ta.

Người đàn ông này hoàn hảo đến mức kinh diễm. Ánh mắt sáng rực lửa đang phóng những tia căm ghét tột cùng về phía cô, khuôn ngực căng đầy, vạm vỡ phập phồng theo từng nhịp tim đang đập mạnh.

Ánh mắt Cửu Châu bất ngờ dừng lại trên bộ quân phục màu xanh mà anh ta cởi ra, ném xuống đất khi nãy.

Quân nhân?

Cửu Châu còn chưa hết ngỡ ngàng, người đàn ông đã nhếch miệng nở nụ cười đắc ý.

- Sao vậy? Cô rất ngạc nhiên hay sao? Vợ à?

- Anh, anh gọi tôi là gì?

Cửu Châu lắp bắp hỏi lại.

- Vợ- à!

Anh ta bước từng bước chậm đến bên cô, rành rọt nhắc lại từng chữ.

- Cô Cửu, được gả cho Thống Đốc quân Lục Nghị Phàm, đây chính là vinh hạnh phải tu ba đời ba kiếp của cô đấy!

Cửu Châu đã từng nghe nói, ông Lục có năm người con trai. Bốn người đầu tiên đều làm những loại ngành nghề khác nhau, thành công viên mãn trong sự nghiệp.

Duy nhất chỉ có người con trai út của ông ta là Lục Nghị Phàm hiện đang sinh sống ở Nhật Bản, là một trong những Thống Đốc quân quyền cao, chức trọng bậc nhất trong quân đội Nhật Bản.

Quyền hạn và danh tiếng của anh ta vượt xa cả những người máu mặt trong và ngoài nước, phía bên chính phủ cũng phải kiêng nể anh ta bội phần.

- Không phải! Tôi... tôi kết hôn với ông Lục, không phải anh!

Ummm...

Cửu Châu còn chưa nói hết câu, đột nhiên cảm thấy miệng mình lành lạnh.

Lục Nghị Phàm áp sát lên người cô, sau đó tùy ý phủ môi mình lên môi cô mà cắn.

Bàn tay nhỏ bé của Cửu Châu ra sức đẩy anh ta ra khỏi người mình.

Tuy nhiên, Lục Nghị Phàm đã nhanh tay tóm chặt cổ tay cô lại, đem khóa trụ lên trên đỉnh đầu, vừa hôn cô ngấu nghiến, vừa luồn tay giật phăng váy cưới của Cửu Châu mà ném xuống dưới đất.

Triền miên một lúc, Lục Nghị Phàm mới chịu rời khỏi bờ môi của cô.

Anh ta đưa tay lau lau khóe miệng, chán ghét đáp:

- Không ngọt như tôi tưởng tượng. Thôi, không sao, ăn tạm vậy!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »