Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5559 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 36
thuốc vô sinh trong phòng tân hôn

❊ ❊ ❊

Cửu Châu vừa bước xuống lầu, chợt nghe thấy trong nhà ăn truyền tới âm thanh cuộc trò chuyện giữa Diêu Dung và Phương Tịnh Thanh. Theo như cô nghe được, sáng sớm ngày mai, Diêu Dung sẽ phải quay trở lại Mỹ. Bởi vậy, thời gian tới, chí ít Cửu Châu sẽ không còn bị bà ta nhòm ngó nữa.

- Dì năm, dì đi rồi, một mình con ở lại, chưa biết chừng có kẻ cậy làm bà cả mà sẽ lên mặt ăn hiếp con mất!

Giọng nói ngọt ngào của Phương Tịnh Thanh không ngừng vang lên, ra chiều nũng nịu mà tràn ngập lo lắng.

Diêu Dung rất quý người con gái này, bèn đưa tay vỗ vỗ lên lưng Phương Tịnh Thanh, mỉm cười căn dặn:

- Chỉ cần trong thời gian này, con cố gắng sinh cho Nghị Phàm một đứa con trai kháu khỉnh. Đến lúc đó, chắc chắn ả đàn bà kia sẽ bị tống cổ ra khỏi nhà ngay thôi.

- Kìa dì...

Phương Tịnh Thanh hai má đỏ bừng, xấu hổ mà quay đi. Thực ra, được gần gũi với Lục Nghị Phàm vẫn luôn là điều mong ước ngàn vạn lần của cô ta. Chỉ tiếc, ngay cả một cái liếc mắt thâm tình anh cũng keo kiệt đến nỗi không thèm cho cô ta một lần nhỏ nhoi.

Cửu Châu hít sâu một hơi, sau đó bước xuống dưới lầu. Đối diện với thái độ ghét bỏ như nhìn thấy sâu, thấy gián của hai người kia, cô chỉ làm ngơ như không thấy gì.

- Buổi tối vui vẻ... phu nhân, Tịnh Thanh!

Diêu Dung buông đũa đứng dậy, trực tiếp cầm tay Phương Tịnh Thanh bước lên trên phòng. Cửu Châu nhìn đống thức ăn đã bị chọc ngoáy nham nhở mà không nuốt trôi, chỉ tự rót cho mình một ly nước ấm, sau đó cặm cụi tìm mỳ gói để pha.

Hiểu Mai vội vàng chạy tới, rối rít nhìn cô áy náy:

- Phu nhân à, hay là để em làm chút đồ ăn cho người. Chứ để phu nhân ăn mỳ gói như thế này, không có tốt cho sức khỏe.

Cửu Châu chỉ lắc đầu cười nhẹ nhàng, tự bê bát mỳ còn bốc hơi nóng lên bàn, ăn một cách ngon lành.

- Sao lại để phu nhân ăn uống tạm bợ như thế này? Nhà này để cô chét đói à mà ăn mỳ tôm?

Lục Nghị Phàm đã trở về, đánh mắt nhìn Cửu Châu hậm hực. Hiểu Mai sợ hãi cúi rạp đầu, muốn lên tiếng giải thích thì Cửu Châu đã nói trước:

- Hiểu Mai muốn nấu đồ ăn cho tôi, nhưng tôi nằng nặc đòi ăn mỳ. Anh cũng đừng trách oan con bé!

Lục Nghị Phàm hừ lạnh, tiện tay cởi áo khoác ngoài ném sang một bên, bước đến bên cô giật phăng tô mỳ, sau đó lạnh lùng đổ hết vào sọt rác.

Cửu Châu sau mấy giây đờ đẫn mới lấy lại tinh thần, nhìn anh muốn mắng lại vì tội phí phạm. Nhưng ngay khi thấy Lục Nghị Phàm xắn tay áo, thuần thục thái từng miếng thịt bò, tẩm ướp gia vị, lại mở tủ lấy ra một gói mì khác, đem nấu cho cô một nồi mỳ mới, lúc này lời nói đang định thốt ra ở miệng của Cửu Châu cũng nghẹn họng lại.

Loay hoay khoảng chừng mười lăm phút, cuối cùng Lục Nghị Phàm cũng bưng đến trước mặt Cửu Châu tô mỳ tôm tràn ngập thịt bò kobe hảo hạng và trứng lòng đào, mùi thơm bốc lên nghi ngút khiến dạ dày Cửu Châu réo sùng sục liên hồi.

- Thơm quá!

Gương mặt Cửu Châu lộ rõ nét hào hứng, không tiếc lời tán thưởng. Lục Nghị Phàm lau lau bàn tay cho sạch, đoạn trầm giọng đe dọa:

- Ăn hết sạch bát này cho tôi. Lần sau cấm cô ăn mỳ tôm mà không có thịt!

Cửu Châu không nhịn được thiếu chút nữa đã bật cười. Nhìn bóng dáng cao lớn vạm vỡ của anh bước từng sải dài lên trên phòng, cô lại cảm thấy người đàn ông này mỗi lúc một có điểm gì đó rất khác.

Ít ra, theo như cô cảm nhận, ngoài mặt Lục Nghị Phàm luôn luôn tỏ ra cứng ngắc, lạnh nhạt, thế nhưng con người bên trong anh lại ấm áp lạ thường.

Thịt bò được nấu chín tới, không dai, vẫn giữ được mùi vị ngọt ngào đặc trưng của kobe. Cửu Châu ăn đến nỗi bụng no căng, đành tựa lưng vào ghế, vuốt vuốt bụng mà thở dốc.

Cô không phát hiện ra, phía trên tầng ba, Phương Tịnh Thanh đang phóng tầm mắt độc ác mà nhìn cô chằm chằm. Chỉ cần Cửu Châu bị chính miệng Lục Nghị Phàm đuổi ra khỏi nhà, chắc chắn cô ta sẽ đường đường chính chính trở thành nữ chủ nhân quyền lực trong phủ Thống Đốc quân. . Truyện hay luôn có tại — TR UMTRUYEN. com —

Mười lăm phút sau, Cửu Châu vươn vai đứng dậy. Cảm giác sảng khoái, nhẹ nhõm khiến cô thấy tâm hồn thanh thản vô cùng.

Tuy nhiên, ngay khi Cửu Châu đứng dậy, Lục Nghị Phàm trên người chỉ quấn độc một chiếc áo choàng tắm, mái tóc đen bóng còn chưa kịp khô, đang sải bước nhanh về phía Cửu Châu. Gương mặt anh hết sức căng thẳng, phải là vô cùng giận dữ mới đúng!

- Anh... có chuyện gì vậy?

Cửu Châu thắc mắc cất giọng hỏi.

Lục Nghị Phàm không nói không rằng, dùng tay kéo mạnh Cửu Châu, đẩy cô ngã sõng soài lên sofa, trầm giọng hỏi:

- Nói! Cô cho tôi uống thuốc gì hàng ngày?

Vừa nói, anh vừa ném lên người Cửu Châu một vỉ thuốc đã bị dùng quá nửa. Cửu Châu cầm lên quan sát, đáy mắt lộ rõ vẻ kinh hãi: thuốc vô sinh.

Không thể nào!

Nhìn gương mặt xinh đẹp đang hoảng loạn của Cửu Châu, Lục Nghị Phàm càng thêm điên cuồng hơn:

- Cửu Châu, cô âm mưu cho chồng mình uống thuốc vô sinh để làm gì? Cô là không muốn sinh con cho tôi ư?

- Không phải tôi làm! Tôi sẽ không bao giờ cho anh uống thứ thuốc chết tiệt này!

Cửu Châu quật cường nhìn anh, thẳng thắn từ chối.

Tuy nhiên, Lục Nghị Phàm lúc này đã nổi giận thật sự. Anh dùng lực đè mạnh lên người cô, bàn tay túm ngược tóc Cửu Châu ra phía sau mặc cho cô la hét, gằn giọng nói chậm từng tiếng:

- Cô càng không muốn sinh con cho tôi, tôi càng ép cô phải sinh. Căng tai ra mà nghe cho kỹ đây, kẻ được Lục Nghị Phàm này cho phép mang thai con của tôi, chỉ có một mình cô! Dù muốn hay là không, Cửu Châu cô bắt buộc phải sinh con cho tôi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »