Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5678 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 30
trò chơi người lớn

❊ ❊ ❊

Cửu Châu rất thông minh đã nhận ra nguy hiểm trước mắt. Tác dụng của thuốc mê nhanh chóng xâm chiếm toàn bộ cơ thể cô. Hai mắt Cửu Châu dần dần khép lại, hoàn toàn mất đi ý thức.

Rì... rì...

Âm thanh tiếng động lớn khiến Cửu Châu giật mình tỉnh lại. Mi mắt cô nặng trĩu, cảm giác như bị hàng trăm, hàng ngàn tảng đá lớn đè nặng. Ngay khi giác mạc tiếp xúc cùng với thứ ánh sáng yếu ớt bên ngoài, đầu cô lập tức đau buốt như muốn nổ tung.

Hai tay, hai chân của Cửu Châu đã bị trói quặt ra phía sau, miệng thì bị băng dính quấn chặt. Hiện tại cô đang bị nhốt trong cốp xe, không gian tối tăm, vô cùng chặt hẹp.

Chiếc xe này đang di chuyển rất nhanh, cả người Cửu Châu liên tục bị đập thật mạnh vào thành cốp, đau nhức khủng khiếp.

Ưm... ưm...

Cửu Châu không ngừng dùng chân đạp mạnh vào cốp xe, thâm tâm bắt đầu hoảng loạn. Nhã Hân hiện tại không biết thế nào? Tình hình có ổn hay là không?

Khoảng chừng mười lăm phút sau, xe cũng đã dừng lại. Cửu Châu vội vàng nhắm chặt mắt, giả vờ cô vẫn còn đang hôn mê.

Cạch...

Tiếng cốp xe được mở ra vang lên.

Mạc Huy nhìn cô gái xinh đẹp ở bên trong, nhất thời không nhịn được mà đưa tay vuốt nhẹ lên cặp đùi trắng nõn của cô, phần dưới bắt đầu nhô lên đầy thèm khát.

- Thằng nhõi, còn không mau đem cô ta vào nhà!!!

Giọng nói khàn đục của Ân Phách vang lên phía sau lưng khiến cho Mạc Huy giật nảy mình, vội vàng vươn tay kéo Cửu Châu ra bên ngoài, sau đó vác cô bước vào trong nhà.

Đây là một căn nhà hai tầng nhỏ nhắn, không đến nỗi quá tiện nghi, nằm ở ngoại ô thành phố. Nơi này cũng là điểm hẹn thường xuyên của năm gã thanh niên ăn chơi trác táng này. Chúng thường tụ tập ở đây, cùng nhau thưởng thức các chất kích thích và trêu đùa phụ nữ.

Cửu Châu bị chúng ném thô bạo lên một tấm đệm lớn. Một lúc sau, Nhã Hân cũng bị đem tới bên cạnh Cửu Châu. Cô hé mắt nhìn, thấy cơ thể Nhã Hân cũng đang run lên bần bật.

Hai cô gái tay không tấc sắt bị năm gã đàn ông to lớn bỏ thuốc mê, sau đó đem tới một nơi hoàn toàn xa lạ như thế này, quả thực đã trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với Cửu Châu.

- Anh cả, để em trước!

Nhã Hân bị tiếng nói của gã đàn ông làm cho sợ hãi quá độ, không nhịn được mà tiểu tiện ra bên ngoài. Đám Ân Phách lập tức phát hiện, hung hăng lao đến bên cạnh Nhã Hân, kéo mạnh cô dậy.

- Ái chà, cô em tỉnh khi nào vậy?

Nhã Hân run cầm cập, liên tục khóc lóc van xin:

- Xin các anh hãy tha cho tôi. Các anh muốn bao nhiêu tiền, tôi đều đáp ứng hết cả!

Trước sự van xin khổ sở của Nhã Hân, đám đàn ông cặn bã kia chỉ phá lên cười đầy thích thú, giống như bọn chúng đang xem trò hề vậy.

Trong lúc lũ người này đang mải cười đùa khả ố, Cửu Châu chợt phát hiện ra, ngay dưới chân cô có một mảnh thủy tinh bị vỡ. Hai mắt Cửu Châu lập tức bừng sáng. Cô hít sâu một hơi, chậm rãi dùng đầu ngón chân nhích từng chút một về phía mảnh thủy tinh.

Tầm mắt Nhã Hân cũng vừa lúc trông thấy hành động lén lút này của Cửu Châu, bèn nhanh chóng hiểu ý, tiếp tục van xin nhằm đánh lạc hướng nhìn của đám người này.

Ân Phách cúi xuống bên cạnh Nhã Hân, dùng đôi tay chai sạn của mình mà vuốt nhẹ lên cằm cô, thích thú châm chọc:

- Bây giờ em có hai sự lựa chọn: Một, em sẽ là người tiên phong trước, hầu hạ bọn anh thích đáng, ắt bọn anh sẽ có thưởng. Hai, cô bạn xinh đẹp kia của em sẽ là người đầu tiên. Em chọn đi, bạn em hay em?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »