Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5593 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 54
rót rượu bằng môi

❊ ❊ ❊

- Có lạnh không?

Lục Nghị Phàm lặng lẽ lái xe, không quên đưa mắt quan sát Cửu Châu qua gương chiếu hậu, cất giọng cộc lốc mà nói với cô. Con người anh vốn chẳng mấy khi nói những lời ngọt ngào. Cửu Châu cũng chẳng mảy may quan tâm.

Lục Nghị Phàm không đưa cô về dinh thự ngay mà đánh xe đến thẳng bệnh viện A lớn nhất của trung tâm thành phố. Anh lôi cô xềnh xệch giữa đám đông, mặc cho ánh mắt tò mò xen lẫn ngạc nhiên cực độ mà những người xung quanh dành cho hai người.

Sau khi đi qua hai lần hành lang, Lục Nghị Phàm mới chịu buông tay cô ra. Cửu Châu còn chưa kịp quan sát xung quanh liền bị Lục Nghị Phàm đẩy vào trong phòng.

- Ai đó?

Một vị bác sĩ trẻ nghe tiếng động liền vội vàng nhỏm đầu nhìn ra, trông thấy Lục Nghị Phàm bèn giật mình sửng sốt, đưa tay kéo cặp kính cận xuống mà nói:

- Ồ, thì ra là Thống Đốc Lục à? Sao hôm nay lại cất công đến gặp tôi thế nhỉ?

- Ngậm cái mồm thối của anh vào và cúp mông khám luôn cho phu nhân của tôi đi.

Lục Nghị Phàm không buồn nghe nam bác sĩ kia lải nhải, trực tiếp mắng anh ta như té tát.

Vương Chấn, bác sĩ khám chữa mắt nổi tiếng trong thành phố, lúc này mới quay sang nhìn Cửu Châu đang đứng ngây ngốc bên cạnh. Cô gái trước mặt này có thân hình chữ S cực chuẩn, mái tóc dài mềm mại, khuôn mặt xinh đẹp đến mức ma mị.

Khoan đã, Lục Nghị Phàm vừa gọi cô là gì?

Phu nhân?

Trong đầu Vương Chấn bất ngờ nổ tung, ngay sau đó tức mình mà lao đến bên cạnh Lục Nghị Phàm, giơ tay đập mạnh vào vai anh một cái.

- Thằng nhóc đáng ghét này! Cậu lấy vợ từ khi nào mà tôi không biết?

Vương Chấn và Lục Nghị Phàm vốn là một đôi bạn khá thân. Do vậy về vấn đề giao tiếp giữa họ lại vô cùng thoải mái.

Cửu Châu bị anh đè xuống ghế, ngượng ngùng gật đầu chào hỏi Vương Chấn.

Vương Chấn đưa tay vạch nhẹ mí mắt của Cửu Châu, sau đó trầm ngâm đánh giá:

- Đôi mắt của phu nhân không thành vấn đề. Chỉ cần nhỏ một chút nước sát khuẩn, qua đêm nay sẽ trở lại bình thường.

Vương Chấn vừa dứt lời, liền bị bàn tay cứng rắn của Lục Nghị Phàm đấm mạnh vào mắt, lập tức một bên kính phải vỡ đôi.

- Nghị Phàm, anh làm gì vậy?

Cửu Châu vùng dậy giơ tay ngăn anh lại, trong giọng nói không giấu nổi sự tức giận tột độ. Người đàn ông này luôn luôn dùng tay chân để nói chuyện, không cần biết lý lẽ, cũng không cần quan tâm đúng sai.

Vương Chấn bất ngờ bị đấm vào mắt, uất ức trợn ngược mắt lên nhìn Lục Nghị Phàm mà chửi thề:

- Tiên sư thằng oắt con nhà cậu! Vung tay vung chân tùy ý đấm tôi làm gì?

Lục Nghị Phàm thu tay về, hừ lạnh mà đáp:

- Tròng mắt Cửu Châu đỏ ửng lên thế kia mà anh dám nói không việc gì ư? Lang băm!

Cửu Châu và Vương Chấn lập tức hóa đá.

Sau khi chào tạm biệt Vương Chấn, hai người cùng nhau trở về dinh thự Thống Đốc. Vừa vào đến cửa, Phương Tịnh Thanh đã bày ra khuôn mặt đáng thương đứng chờ Lục Nghị Phàm ở phòng khách, trên tay cô ta còn cầm quai valy hành lý.

Gương mặt Phương Tịnh Thanh đẫm lệ, đôi mắt sưng húp, trông thấy Lục Nghị Phàm liền nức nở nói:

- Anh Phàm, em... giờ em phải trở về Phương gia rồi. Về chuyện xảy ra hôm trước, thành thật xin lỗi anh.

Lục Nghị Phàm ném khóa xe xuống salon, tùy ý cầm một ly rượu nho trên tay, chán ghét mà nói:

- Người cô phải xin lỗi không phải là tôi mà là phu nhân của tôi kia kìa!!!

Phương Tịnh Thanh cắn chặt môi, chần chừ một lúc mới nói được một câu xin lỗi:

- Chị dâu, mong chị rộng lượng tha thứ cho em.

Tuy miệng Phương Tịnh Thanh nghẹn ngào nói như thế, nhưng trong thâm tâm cô ta đang vô cùng phẫn nộ. Mối nhục nhã này, Phương Tịnh Thanh đừng hòng bỏ qua. Người đàn ông mà Phương Tịnh Thanh đã chọn, bắt buộc phải thuộc về cô ta.

Vì cô ta đã chủ động xin lỗi, do vậy Cửu Châu cũng không muốn làm khó gì thêm. Cô nở nụ cười hiền lành, nhẹ nhàng đáp:

- Không sao. Dù gì mọi chuyện cũng đã qua rỗi cô đừng để tâm.

- Cửu Châu, lại đây!

Lục Nghị Phàm bất ngờ cắt ngang cuộc đối thoại giữa hai người con gái trước mặt, mở lời gọi Cửu Châu đi đến bên cạnh mình.

Cửu Châu vừa bước tới liền bị anh choàng tay ôm lấy, sau đó ép cô ngồi lên trên đùi mình. Hai má Cửu Châu đỏ bừng, toan đẩy anh ra, liền thấy Lục Nghị Phàm há miệng uống cạn một ly rượu, đoạn kề môi lên môi cô, rót rượu từ miệng anh vào trong miệng cô.

Ummm...

Cửu Châu mơ hồ cảm nhận được mùi vị rượu chát chát đang từ từ len lỏi vào trong từng cuống họng của cô, phảng phất thêm cả mùi hương bạc hà êm dịu truyền tới từ khoang miệng của anh.

Tư thế thân mật này của hai người khiến Phương Tịnh Thanh chết lặng, móng tay vô thức đâm sâu vào mu, cơn ghen tuông đã cuộn trào mà làm mờ con mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »