Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5610 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 18
âm mưu hèn hạ

❊ ❊ ❊

Phương Tịnh Thanh cúp máy, nở nụ cười vô cùng mãn nguyện. Diêu Dung hiện tại đang ở Mỹ, sau khi nghe tin Lục Nghị Phàm ngang nhiên thành hôn chỉ trong một đêm, bà vô cùng tức giận, tức tốc sắp xếp hành lý, trở về dinh thự Thống Đốc ngay trong đêm.

Cửu Châu vẫn không hề hay biết phủ Thống Đốc sắp xảy ra việc lớn. Mã Thuần vẫn nằm ngủ ly bì trên phòng, hoàn toàn không nhấc chân ra khỏi cửa.

Chỉ còn một mình trong phòng, Cửu Châu khẽ đưa mắt liếc nhìn lại lần nữa căn phòng tân hôn. Hoa cưới vẫn còn tỏa mùi thơm ngát, dịu nhẹ mà không khó chịu một chút nào cả.

Cô vẫn chưa từng nghĩ, mười tám tuổi xuân, bản thân mình đã lấy chồng, kết hôn, càng trớ trêu thay, vào đêm tân hôn cô mới biết bản thân bị lừa gả cho người khác.

Cửu Châu bước về phía tủ đồ của mình, lấy từ bên trong góc một tấm ảnh nhỏ chụp bốn người trong gia đình cô. Khi ấy, Cửu Châu vẫn còn nở nụ cười rạng rỡ...

Cộc... cộc...

Ngoài cửa phòng chợt vang lên tiếng gõ.

Cửu Châu đưa tay lau nước mắt, cất vội tấm ảnh vào bên trong, nhẹ nhàng mở cửa.

Phương Tịnh Thanh cười tươi đứng bên ngoài, cặp mắt khẽ đảo một vòng, bày ra bộ dạng hiền lành mà nói:

- Chị Cửu Châu, em có thể nói chuyện với chị một lát được không?

Sau sự việc ngày hôm trước, Phương Tịnh Thanh có chút e dè Cửu Châu nhiều hơn. Cửu Châu mở rộng cửa để Phương Tịnh Thanh bước vào, không quên rót cho cô ta một tách trà nóng.

- Tịnh Thanh uống được trà hoa hồng hay không?

Phương Tịnh Thanh gật gật đầu đáp:

- Em thích nhất là nước hoa hồng đấy. Chị dâu thật khéo hiểu chuyện.

- Ồ, thực ra tôi không thích nước hoa hồng. Thế nhưng Lục Phàm có vẻ nghiện loại trà này, trong phòng lúc nào cũng phải có.

Nụ cười trên môi Phương Tịnh Thanh chợt căng cứng lại. Trong suy nghĩ của cô ta, Cửu Châu là đang muốn công kích, chế giễu Tịnh Thanh.

Tịnh Thanh nuốt một ngụm nước hoa hồng, bắt đầu giở giọng mà nói:

- Chị Cửu Châu à, sự việc hiểu nhầm lần trước, mong chị bỏ qua cho em!

Cửu Châu vốn dĩ không muốn so đo nhiều chuyện, do vậy liền lắc đầu từ chối:

- Không sao, Phương tiểu thư đừng để bụng. Tôi đã không còn suy nghĩ gì nữa!

Khóe môi Phương Tịnh Thanh khẽ cong, đưa mắt liếc nhìn đồng hồ treo tường. Hiện tại thời gian đã điểm mười một giờ tối, Diêu Dung chắc chắn đã sắp về đến nơi.

Trong suốt buổi nói chuyện, Phương Tịnh Thanh chỉ kể lại những gì đã trải qua trong quá khứ. Cửu Châu cũng niềm nở đáp lại, sự việc kia, coi như chưa từng xảy ra.

Ở phía ngoài cửa, bất chợt vang lên tiếng động cơ xe rền rĩ.

Hai mắt Phương Tịnh Thanh lóe sáng, vội vàng quay sang Cửu Châu, kéo tay cô bước xuống dưới lầu, rối rít mà nói:

- Chị Cửu Châu, em có một bất ngờ này này tặng cho chị!

Cửu Châu vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, bị Phương Tịnh Thanh kéo đến bậc thềm cầu thang, nhoẻn miệng cười đầy phức tạp.

- Tịnh Thanh, có chuyện gì muốn nói ư?

- Bà chủ đã về!!!

Phía ngoài cửa, giọng nói của quản gia vang lên vô cùng rõ ràng, rành mạch.

Tất cả người làm trong biệt thự đều cúi đầu chào Diêu Dung. Bà đeo một cặp kính đen thời trang, tóc dài vấn cao, dáng điệu cao quý, nhàn nhã bước từng bước vào trong nhà.

Vừa lúc Phương Tịnh Thanh trông thấy bóng dáng của Diêu Dung, gương mặt thanh thuần của cô ta đã hoàn toàn thay đổi, nước mắt ầng ậng bắt đầu trào ra, khóc lóc lên tiếng van xin ầm ĩ:

- Em biết em không nên đặt chân vào đây. Chị dâu, em rất thương anh Phàm, xin chị cho em ở lại.

Phương Tịnh Thanh vừa nói vừa lắc mạnh cánh tay của Cửu Châu, điệu bộ đáng thương vô cùng.

Cửu Châu dùng sức giật tay cô ta ra khỏi mình, bực bội gắt lên:

- Phương Tịnh Thanh, cô lại định giở trò gì???

- Trò gì ư? Cô xem thì biết!

Phương Tịnh Thanh nhoẻn miệng cười đắc ý, đoạn ngả người ra phía sau, trực tiếp lăn người xuống dưới cầu thang.

Một khắc trước khi cả cơ thể cô ta đập mạnh xuống nền đất, Phương Tịnh Thanh vẫn kịp nhếch môi cười khẩy trong lòng:

- Cửu Châu, xem tôi dạy dỗ cô như thế nào cho phải phép!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »