Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 43
cảnh cáo lần thứ nhất

❊ ❊ ❊

Không khí trong phòng mỗi lúc một thêm nặng nề, dường như có thể nghe rõ cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường bên cạnh. Mặc cho gã Chiêu Sênh vẫn luôn miệng nói nhảm, gương mặt của Lục Nghị Phàm vẫn không hề biến sắc.

Anh nhìn hắn, thẳng thắn hỏi:

- Hai người đã làm ra những chuyện gì rồi?

Trái tim Cửu Châu như bị ngàn mũi dao sắc lạnh đâm xuyên thẳng qua. Lục Nghị Phàm không tin tưởng cô, mặc cho cô giải thích thế nào đi chăng nữa. Tuy nhiên, danh dự của Cửu Châu không thể nói mất là mất được. Cô quay sang Phương Tịnh Thanh, trầm giọng chất vấn:

- Phương Tịnh Thanh, nói đi, trong nước cam có phải cô hạ thuốc mê hay không?

Phương Tịnh Thanh bị hỏi liền thoáng chút đờ người trong vài giây. Tuy nhiên, cô ta thừa biết, dại gì mà ngu cúi đầu thừa nhận. Hơn nữa ở đây là nhà của cô ta, có gì đâu mà phải sợ?!

- Cô nói láo. Tôi hạ thuốc mê cô để được gì cơ chứ? Đừng có mà ngậm máu phun người!

Lục Nghị Phàm không thèm mảy may quan tâm tới cuộc tranh cãi nảy lửa của hai người con gái, anh chỉ nhìn chằm chằm về phía Chiêu Sênh, chờ hắn trả lời câu hỏi của mình.

Chiêu Sênh sau một hồi ngẫm nghĩ liền đáp:

- Gạo đã nấu thành cơm! Cửu Châu đã là người của tôi!

Cửu Châu run lẩy bẩy. Thực ra, cô vì bị trúng thuốc mê nên rơi vào tình trạng mơ màng, không biết những lời nói của Chiêu Sênh lúc này là thật hay giả nữa. Cô mới chỉ mười tám tuổi, do vậy về phương diện này, Cửu Châu còn rất ngây thơ!

- Được!

Lục Nghị Phàm bất ngờ nhếch miệng cười khẩy. Anh bước đến gần Chiêu Sênh, bình thản hỏi tiếp:

- Trên người Cửu Châu có điểm gì đặc biệt?. Truyện Mạt Thế

Nghe Lục Nghị Phàm hỏi, đám người này đều đứng lặng. Chiêu Sênh há hốc miệng không biết trả lời như thế nào, thỉnh thoảng lại đưa tay lên gãi đầu gãi tai, có lúc trộm đưa mắt liếc về phía Phương Tịnh Thanh cầu cứu.

Lục Nghị Phàm cong môi cười lạnh, đoạn rút từ trong túi áo ra một con dao phòng thân vẫn luôn tự đem theo bên mình, ung dung rạch một đường ngọt lịm lên bắp tay của Chiêu Sênh.

Vì hành động bất ngờ này của Lục Nghị Phàm, Chiêu Sênh không kịp phòng bị, bắp tay bị cắt một vết dài, máu tươi trào ra nhỏ tong tong xuống dưới đất.

- Lục Nghị Phàm, anh làm trò gì thế? Á...

- Một đường cảnh cáo này để cho mày biết, dám ăn nói hàm hồ trước mặt Thống Đốc, hậu quả nhận về không chỉ đơn giản là một vết cắt như thế này.

Vì Lục Nghị Phàm cao hơn Chêu Sênh nửa cái đầu, do vậy nhìn tác phong của anh càng thêm tiêu soái, cao ngạo mà quyền uy lãnh khốc bội phần.

Ngừng một lát, Lục Nghị Phàm nói tiếp:

- Trên ngực Cửu Châu có một vết bớt đỏ. Mày không biết ư?

Chiêu Sênh hoàn toàn câm nín. Hắn ôm tay đầy đau đớn, gương mặt nhăn nhó, sợ sệt mà lùi sang một bên, vội vàng giải thích:

- Tôi... tôi...

Tuy nhiên, trước ánh mắt sắc đến cực điểm của Lục Nghị Phàm, Chiêu Sênh lắp bắp không nói được thành lời.

Lục Nghị Phàm kéo Cửu Châu lên xe, trước khi đi còn không quên đem theo cốc nước cam uống dở còn đặt trên bàn.

- Anh Phàm, anh định làm gì?!

Phương Tịnh Thanh sợ sệt vội lên tiếng ngăn cản.

Lục Nghị Phàm bình thản nhìn cô ta mà đáp:

- Nếu trong này quả thực có thuốc mê thì cô nên chuẩn bị sẵn hành lý, cút ra khỏi dinh thự Thống Đốc!

Lục Nghị Phàm cùng Cửu Châu đi rồi, đám người nhà họ Phương mới thở phào nhẹ nhõm. Chiêu Sênh ôm tay, há miệng chửi thề:

- Chết tiệt! Lục Nghị Phàm thực sự tàn nhẫn như lời đồn. Nếu con dao này cứa một đường trên cổ em, chị có chịu trách nhiệm được hay không?

Ông Phương đưa tay đập mạnh lên đầu Chiêu Sênh, gầm gừ trong cuống họng:

- Vô tích sự, có chuyện đơn giản mà cũng làm không xong. Con gái, chẳng phải mục tiêu của con là Lục Nghị Phàm hay sao? Đột nhiên lại thành Cửu Châu?

Phương Tịnh Thanh nước mắt chảy ròng, đưa tay ôm má, gương mặt dữ tợn nhìn xoáy sâu vào hình ảnh phản chiếu của mình trên chiếc gương để bàn:

- Lục Nghị Phàm, tôi không có được anh, ả đàn bà kia cũng đừng hòng có được anh!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »