Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5407 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 48
dạy dỗ đám sinh viên hỗn láo

❊ ❊ ❊

Hạ Ánh đang bị ép quỳ trên sân thượng, quần áo xộc xệch, mái tóc bết dính mồ hôi, rối bù che gần hết khuôn mặt. Vừa trông thấy Cửu Châu bước lên sân thượng, Hạ Ánh đã ôm mặt khóc nức nở, bộ dạng trông vô cùng đáng thương.

- Cửu Châu à, cậu hãy mau xuống bên dưới đi, trên này nguy hiểm lắm.

Mặc cho Hạ Ánh hết lời khuyên can, tuy nhiên ý của Cửu Châu đã quyết, cô nhất định sẽ không thay đổi.

Mai Lạc khoanh tay đứng ở phía đối diện cô, đắc ý vô cùng. Cô ta trước giờ vốn là sinh viên quyền lực nhất, cha mẹ cũng có thân phận không hề nhỏ trong chính phủ. Do vậy, kẻ nào dám chống lại cô ta thì chỉ có nước thân tàn ma dại.

Cửu Châu nhìn thẳng vào mắt Mai Lạc, bình thản hỏi cô ta:

- Nói đi. Cô muốn gì ở tôi?

Bộp... bộp... bộp...

Tiếng vỗ tay của Mai Lạc vang lên mỗi lúc một lớn. Cô ta ôm bụng cười ngặt nghẽo, liên tục tán thưởng Cửu Châu không tiếc lời:

- Thông minh, rất thông minh. Cửu Châu à, gia thế của cô đã không ra gì, vậy mà còn không biết liệu đường mà bám váy tôi nịnh nọt. Hôm nay cô đã thấy bản thân mình ngu chưa?

Trước những lời lẽ thô tục của Mai Lạc, Cửu Châu hoàn toàn không thèm bận tâm. Cô toan bước về phía Hạ Ánh liền bị bàn tay cứng ngắc của Viễn Thông, nam sinh đi theo Mai Lạc kéo mạnh lại.

- Muốn giúp Hạ Ánh, cô hãy tự mình đi trên thành lan can.

Cái gì?

Cửu Châu tròn xoe mắt. Đám người này thật là hống hách. Đây là sân thượng tầng tám, đứng từ trên này trông xuống phía dưới chỉ thấy người người nhỏ như một con kiến. Bước trên thành lan can bé bằng lòng bàn tay này, một trăm người thì may ra được một người sống sót.

Đám người Mai Lạc là đang muốn gián tiếp giết chết cô ư?

Viễn Thông dùng tay siết chặt cổ Hạ Ánh, ánh mắt sắc lạnh nhìn Cửu Châu đe dọa. Hạ Ánh không ngừng giẫy giụa, khó thở mà ho sặc sụa lên vài tiếng, tay chân quơ quào loạn xạ.

Dưới sức ép của đám người Mai Lạc, Cửu Châu muốn cứu Hạ Ánh đành phải chấp nhận. Cô thở dài một tiếng, sau đó chậm rãi bước về phía thành lan can sân thượng, cẩn thận quan sát xung quanh.

Hạ Ánh vẫn khóc lóc đáng thương, ra sức khuyên nhủ Cửu Châu:

- Đừng làm thế Cửu Châu. Chị Mai Lạc, xin hãy tha cho chúng em. Lần sau em không dám đắc tội với chị nữa.

Tiếng khóc thảm thương của Hạ Ánh chẳng những không khiến Mai Lạc nguôi giận mà lại còn phản tác dụng, càng kích thích sự tàn nhẫn trong người cô ta gấp trăm vạn lần. Nhìn đám người nghèo rũ kia phải quỳ rạp dưới chân cô ta, Mai Lạc càng thêm phấn khích.

Cô ta nhìn Cửu Châu bằng ánh mắt đắc thắng, hai tay khoanh trước ngực, vênh váo đe dọa:

- Nếu mày đi dọc được toàn bộ thành lan can này, tao hứa danh dự sẽ không bao giờ động chạm và làm khó đến hai chúng mày nữa!

Cửu Châu đặt hai tay lên thành lan can, cúi đầu nhìn xuống bên dưới. Bởi trên này là tầng thứ tám, do vậy cô chỉ có thể trông thấy những chấm đen đang lặng lẽ di chuyển. Làn gió mát lạnh thoang thoảng tạt vào người cô, khiến cô cảm thấy thâm tâm thật sự vô cùng thư giãn.

- Được! Tôi đồng ý! Tuy nhiên các người hãy thả Hạ Ánh ra trước.

Theo yêu cầu của Cửu Châu, Hạ Ánh được thả ra, sợ sệt núp vào một bên góc tầng thượng, ôm gối khóc thút thít.

Hê... hê...

Mai Lạc đắc ý cười như điên. Kịch hay đã bắt đầu, vị thế và quyền uy trong ngôi trường này của cô ta càng lúc càng được củng cố thêm.

Tuy nhiên, ngay khi Mai Lạc đang nở nụ cười sung sướng, hai tay chống hông đứng gần Cửu Châu, bàn tay Cửu Châu đã vươn ra về phía cô ta, nhanh chóng tóm mạnh lấy búi tóc dài xoăn xoăn mà giật mạnh về phía mình.

- Á... Buông tao ra!!!

Mai Lạc bị giật mạnh, cả người đập lên thành lan can, đau đến tê buốt. Đám đàn em của cô ta toan chạy lên ứng cứu liền chậm trễ một bước, Mai Lạc đã bị Cửu Châu dùng tay bóp chặt cổ, tay còn lại nhanh nhẹn cuốn mái tóc dài của Mai Lạc vào trong cổ tay mình.

Cơn đau đớn ở cổ cùng vùng da đầu bị kéo mạnh khiến Mai Lạc không ngừng gào thét, chảy cả nước mắt ướt đầm cổ áo.

Cửu Châu nhếch miệng cười khẩy, gằn giọng nói rành rọt từng chữ:

- Chẳng phải cô thích nhìn người khác rơi từ trên tầng thượng xuống hay sao? Vậy để tôi giúp cô toại nguyện.

- Không... cứu tao... mau thả tao ra!!!

Mai Lạc vùng vẫy gào thét. Đám người còn lại không dám tiến lên. Nếu chúng lao tới, chỉ sợ Cửu Châu sẽ làm liều mà bóp chết Mai Lạc cũng chưa biết chừng.

Mặc cho đám người đang hết sức khuyên nhủ, tuy nhiên ý Cửu Châu đã quyết, cô nhếch môi cười khẩy, sau đó túm đầu Mai Lạc đẩy cô ta nhoài người ra lan can.

Mai Lạc sợ đến run lẩy bẩy, một phần ba cơ thể đang chới với ra ngoài không trung, hai đầu gối chân của cô ta đập vào nhau liên tục.

- Tha cho tôi!

Khuôn mặt Mai Lạc tái mét, cắt không còn một giọt máu. Nếu rơi từ trên này xuống thì chỉ có tan xác. Cô ta chưa muốn chết.

Róc rách...

Từ phía dưới đũng váy của Mai Lạc bất ngờ rỉ ra một dòng nước, bốc mùi ngai ngái. Cô ta vì quá kinh hãi mà đã tiểu cả ra ngoài. Khóe môi Cửu Châu càng thêm cong, trầm giọng nói tiếp:

- Tôi cảnh cáo lần cuối, đừng để lần sau thứ chờ cô phía trước chính là mặt đất lạnh lẽo dưới kia! Mau cút đi!

Dứt lời, Cửu Châu dùng sức lôi cô ta trở lại. Mặc cho Mai Lạc run rẩy khóc lóc, cô bước về phía Hạ Ánh, kéo cô ấy cùng xuống tầng theo mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »