Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5454 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 46
tôi sẽ giết chết anh

❊ ❊ ❊

Cửu Châu mơ hồ cảm nhận được phía sau lưng mình có một vật thô cứng đang đặt ngay giữa khe chân cô. Nóng ran, bỏng rát là cảm giác lúc này của Cửu Châu.

Hai bàn tay cô nắm chặt lấy ga giường. Người đàn ông cao lớn kia vẫn đang đè lên hai đùi cô, vuốt ve mà mơn trớn từng tấc da thịt mềm mại. Sau một hồi trêu đùa cô thỏa thích, Lục Nghị Phàm lúc này mới lật ngửa Cửu Châu lên, dùng tay khóa trụ cánh tay phải của cô, tay còn lại ép Cửu Châu chạm vào hạ bộ.

- Nắm lấy nó!

Hức... hức...

Cửu Châu đáng thương khóc nấc lên từng hồi. Hai mắt cô nhắm chặt, nhất định không chịu làm theo yêu cầu của anh. Cô căm ghét chính bản thân mình, chỉ vì một chút thả lỏng cơ thể, cuối cùng lại tự dồn mình vào tình thế nhục nhã như thế này.

Lục Nghị Phàm càng thêm cuồng bạo. Cửu Châu chống đối anh thế nào, anh lại càng phấn khích đến đấy.

Anh tự kéo tay Cửu Châu, ép cô nắm lấy vật tượng trưng của đàn ông. Thứ cảm giác đầy đặn ở tay khiến Cửu Châu giật mình sợ sệt, run lẩy bẩy.

- Mở mắt ra! Tôi cấm em nhắm mắt! Nhìn đi, nhìn thẳng vào tôi đây này!

- Lục Nghị Phàm, anh thừa nước đục thả câu, tôi ghét anh. Tôi sẽ giết chết anh!

Ặc...

Cửu Châu bất ngờ bị Lục Nghị Phàm bóp chặt cổ, giọng nói khàn đục của anh ghì sát bên tai cô, lạnh lẽo đến tận xương tủy:

- Cô là vợ tôi, cô dám phản kháng?!

Đôi chân thon dài của Cửu Châu lập tức bị tách rộng sang hai bên. Lục Nghị Phàm không nói thêm gì nữa, trực tiếp đâm xuyên thẳng vào. Cửu Châu la hét ầm ĩ, hơi thở thông không, dường như cô có thể chết ngay lập tức.

Tuy nhiên, ngay khi anh cảm giác được mình đã chạm phải chiếc màng mỏng manh dưới kia, động tác của Lục Nghị Phàm bỗng dưng dừng hẳn lại.

Mà Cửu Châu lúc này vì sợ hãi quá độ đã ngất lịm, trên hai mi mắt vẫn còn vương vài giọt nước mắt mặn chát. Anh nhìn cô chăm chú. Phu nhân của anh mới chỉ là một cô nhóc chưa từng trải, độ tuổi trưởng thành còn chưa chạm ngưỡng.

Khóe môi Lục Nghị Phàm khẽ cong. Anh từ từ rút ra khỏi cơ thể cô, sau đó bước thẳng vào nhà tắm mà xối nước lạnh. Dòng nước tươi mát len lỏi vào trong từng tế bào giúp cơn khó chịu cực điểm kia cũng dần dần vợi bớt.

Ummm...

Cửu Châu mơ màng mở mắt, mệt mỏi lướt nhìn xung quanh. Mọi thứ xảy ra đêm qua khiến Cửu Châu ngàn lần cũng không muốn nhớ. Cô nắm chặt hai tay, căm hận nhìn người đàn ông đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh mình.

Cửu Châu tự trách, bản thân chỉ vì say rượu, lại không nghĩ Lục Nghị Phàm luôn tỏ ra cao thượng, giữ chữ tín như thế kia cũng lợi dụng cơ thể cô như thế.

Cô hận anh đến tận xương tủy.

Lúc này đây, Cửu Châu giống như cái xác không hồn, lững thững ngồi dậy, nhặt mớ quần áo đã bị xé rách nằm ngổn ngang dưới đất của mình lên, sau đó chậm rãi bước về phía phòng tắm. Cô cầm vòi nước, xối thật mạnh lên cơ thể của mình, lại dùng cọ lau mà dùng sức chà đến mức làn da trắng nõn đỏ lựng lên.

Từng nơi Lục Nghị Phàm chạm qua, cô đều cảm thấy kinh tởm, cảm thấy khinh thường bản thân mình vô cùng.

Bỗng dưng, ánh mắt Cửu Châu chợt trông thấy con dao găm thường mang theo người của Lục Nghị Phàm đang để trên bồn rửa mặt. Một ý nghĩ táo bạo chợt lóe lên trong đầu cô.

Cửu Châu quấn khăn tắm, dùng tay vuốt nhẹ sống dao, khóe miệng nở nụ cười chua chát.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »