Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5577 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 100
vợ yêu là hậu phương

❊ ❊ ❊

Mùi thuốc súng còn vương lại trên giấy. Nếu bình thường, chắc chắn chúng ta sẽ không thể nào ngửi ra được. Thế nhưng... Trác Hiên lặng yên nghe Cửu Châu phân tích. Cô trầm ngâm một lát, sau đó mở mắt ra, kiên định nhìn Trác Hiên:

- Chúng đã nghiền một chút thuốc súng trộn lẫn với bột giấy để làm ra mẩu giấy này. Trác Hiên, liên lạc với Lục nghị Phàm ngay lập tức.

Máy bay riêng của Lục Nghị Phàm được thiết kế tối tân bậc nhất, ngay cả số hiệu khắc trên máy bay cũng vào loại đặc biệt. Nhìn từng chồng túi xếp ngay ngắn, gọn gàng trên máy bay, Lục Nghị Phàm không ngừng cười thầm.

Anh lẩm bẩm trong miệng:

- Vẫn chưa đủ ba trăm sáu mươi lăm bộ. Đáng nhẽ phải tìm đủ, mỗi ngày Cửu Châu mặc một bộ. Vậy mới thú vị!

La Vân Thiên ngồi bên cạnh không nhịn được nữa, ngửa cổ lên trời cười như điên, bàn tay đập đập xuống đùi, đến nỗi chảy cả nước mắt.

Sắc mặt Lục Nghị Phàm lập tức sa sầm xuống.

- La Vân Thiên, cậu chết chắc rồi!

Bốp!

Dứt lời, một cú đấm tàn nhẫn tức khắc chế trụ trên má phải của La Vân Thiên. Anh bị đánh đau, ngã lăn xuống sàn máy bay, không ngừng đưa tay xoa má.

- Thống... Thống Đốc... em xin lỗi, em không cố ý cười anh!

Lục Nghị Phàm không thèm để tâm đến lời thanh minh của La Vân Thiên, quay ngoắt mặt đi, lại còn không quên xoa xoa lại bàn tay vừa đấm của mình.

La Vân Thiên vẫn chưa chịu câm nín, lại còn thêm đổ dầu vào lửa:

- Đàn ông khi yêu khác thật, tính cách thay đổi một trăm tám mươi độ!

Yêu?

Hai mắt Lục Nghị Phàm trợn tròn. Vì sao ngay cả Marianne và La Vân Thiên đều nói anh đã yêu Cửu Châu rồi nhỉ? Thế mà bản thân anh còn chưa nhận ra. Tình yêu là gì vậy mà lại khó khăn trong cảm nhận của anh thế?

Một loạt chuông điện thoại lập tức cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Nghị Phàm. Màn hình điện thoại hiển thị số của Cửu Châu. Gương mặt anh bỗng chốc trở nên ôn nhu hơn rất nhiều.

Nhận thấy Lục Nghị Phàm không có ý định bắt máy, La Vân Thiên liền sốt sắng giục giã:

- Kìa, Thống Đốc, phu nhân gọi anh!

Mọi lần, Lục Nghị Phàm chắc chắn sẽ bắt máy ngay. Thế nhưng lần này, chỉ vì muốn gây bất ngờ cho Cửu Châu mà anh bình thản tắt luôn nguồn điện thoại, sau đó ném sang một bên, ung dung đáp:

- Tôi muốn xem phản ứng bất ngờ của phu nhân. Cô ấy chắc chắn sẽ ngạc nhiên lắm.

Cửu Châu gọi liền hơn mười cuộc điện thoại nhưng đầu dây bên kia đều chỉ vọng lại những tiếng tút dài. Tâm trạng cô lúc này vô cùng rối bời, lo lắng tới mức đi lại không yên. Một dự cảm chẳng lành liên tục xuất hiện trong đầu cô, khiến cô bất giác run lên liên tục.

Chồng cô lúc này đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc. Nếu đúng như Cửu Châu dự đoán, có khả năng thuốc súng sẽ được giấu ở trong máy bay. Lẽ nào, trong số những thuộc hạ được phái đi cùng Lục Nghị Phàm sang Anh lại có nội gián?

Trác Hiên gọi điện cho La Vân Thiên, thế nhưng điện thoại của Vân Thiên cũng đã tắt máy. Quái lạ, không thể gọi được cho bất kỳ một người nào trên máy bay.

Dường như sực nhớ ra điều gì đó, Cửu Châu liền quay sang nhìn Trác Hiên, gấp gáp mà nói:

- Mau tìm số điện thoại của Marianne cho tôi!

Marianne vừa nghe Cửu Châu trình bày sự việc, chân tay lập tức co rút.

- Máy bay của ngài Lục Vừa mới cất cánh khoảng ba mươi phút. Lục phu nhân, chúng tôi sẽ cố gắng tìm đủ mọi cách để liên lạc với chuyên cơ riêng của ngài Lục sớm nhất!

Cửu Châu thuận tiện lấy ra một tờ giấy, dùng bút ngoặc những đường vòng vèo trên đó. Lục Nghị Phàm đã đi được hai phần ba chặng đường. Hung thủ ắt sẽ không để máy bay nổ khi về gần đến địa phận quốc gia.

Lục Nghị Phàm là nhân vật quyền lực lớn, sức ảnh hưởng đã vượt xuyên hơn năm mươi nước. Trong trường hợp anh xảy ra chuyện chẳng lành, toàn bộ các quốc gia do anh đứng đầu thâu tóm lực lượng quân đội sẽ bắt tay vào điều tra vụ nổ máy bay lớn đến thế. Hung thủ đừng hòng thoát tội.

- Trác Hiên, máy bay sẽ hạ cánh ở đâu?

Nghe Cửu Châu hỏi, Trác Hiên ngẫm nghĩ một chút liền trả lời:

- Thống Đốc không thích ồn ào. Bình thường máy bay sẽ được hạ cánh ở ngoại ô thành phố, tại khu đất riêng của Thống Đốc.

- Đi thôi. Anh mau dẫn đường! Cử thêm một đội phá bom cho tôi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »