Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5690 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 15
cô muốn quyến rũ cháu trai của tôi?

❊ ❊ ❊

- Lục Nghị Phàm, cẩn thận!

Cửu Châu la lên hét lớn, lập tức giương súng nhắm thẳng về hướng Tài trọc mà nổ đạn.

Đoàng... đoàng...

Hai phát súng inh tai nhức óc vang lên, Tài trọc chỉ kịp kêu lên một tiếng, sau đó ngã gục xuống đất mà chết.

Lục Nghị Phàm chỉ cần lắc nhẹ người một chút, viên đạn đã ghim thẳng lên cột nhà.

Cửu Châu nhìn miệng súng vẫn còn đang bốc khói trên tay mình, trái tim nhỏ bé đập mãnh liệt không ngừng.

Bình thường cô chỉ tập bắn súng trong bãi huấn luyện, chứ chưa bao giờ tiến hành bắn trực tiếp trên cơ thể người như thế này.

Lục Nghị Phàm chán ghét vứt súng xuống dưới đất, nhếch miệng cười khẩy:

- Động tác của phu nhân cũng rất tốt. Đáng khen, đáng khen!

Cửu Châu ngước mắt hết nhìn anh lại nhìn sang thi thể vẫn còn ấm nóng của Tài trọc. Trên tấm lưng to béo của gã, ghim chặt một vết đạn do Cửu Châu bắn, còn một viên đạn khác xuyên thẳng qua hộp sọ, cũng là nguyên nhân chính gây ra cái chết thảm khốc cho gã.

Là vết đạn của Lục Nghị Phàm!

Không thể phủ nhận, sự linh hoạt và nhạy bén tri giác của Lục Nghị Phàm không thuộc hạng tầm thường.

Thống Đốc quân, quả không hổ danh tài giỏi và thông minh hơn người!

- Chú Lục!

Người thanh niên kia ôm bụng lê từng bước bước vào bên trong nhà hoang.

Lần này, Cửu Châu mới có thể quan sát kỹ ngoại hình của anh. Mặc dù anh ta gọi Lục Nghị Phàm là chú, nhưng tuổi đời cũng không ít hơn Lục Nghị Phàm là bao.

Lục Nghị Phàm đỡ cháu trai, dìu anh ta ngồi xuống bên cạnh, trầm giọng hỏi:

- Mã Thuần, sao cháu lại bị bọn chúng bắt cóc như thế này?

Mã Thuần cười cười đáp:

- Chuyện dài dòng lắm, sau này cháu sẽ nói rõ sau. À, tiểu thư này là...

Lục Nghị Phàm đưa mắt nhìn sang phía Cửu Châu, lạnh nhạt giải thích:

- Tân phu nhân của chú, Cửu Châu.

Mã Thuần nhìn Cửu Châu, trong ánh mắt có chút xao xuyến. Anh vốn là du học sinh bên Mỹ đã nhiều năm, từng tiếp xúc qua nhiều dạng phụ nữ khác nhau. Tuy nhiên, một cô gái nhỏ bé với tác phong linh hoạt, phản ứng nhanh nhạy, dám cầm súng thẳng tay bắn chết kẻ địch, đây là lần đầu tiên Mã Thuần được tiếp xúc.

Lục Nghị Phàm dùng tay nhấc người Mã Thuần lên, sau đó dìu anh ta ra xe.

Cửu Châu nhìn đám thuộc hạ còn lại của Tài trọc đang nằm la liệt trên đất, băn khoăn hỏi Lục Nghị Phàm:

- Chúng ta cứ để mặc cho họ nằm đây hay sao?

Lục Nghị Phàm không đáp, chỉ liếc ánh mắt sắc lạnh nhìn dọc chúng một lần cuối, sau đó đánh lái đi thẳng.

Mã Thuần được đưa trực tiếp về dinh thự Thống Đốc. Bác sĩ riêng nhanh chóng có mặt, tiến hành các bước sơ cứu và băng bó cho anh.

Mặc dù vết thương không sâu nhưng cũng đủ khiến Mã Thuần phải nằm tĩnh dưỡng một thời gian ngắn.

Mã Thuần không ăn uống được nhiều, cơm chan vô cùng khó nuốt. Cửu Châu quyết định sẽ đích thân xuống bếp, nấu cho anh một nồi cháo hầm tổ yến.

- Phu nhân, canh hầm này thơm quá!

Lạc Xuyên, người giúp việc đảm nhiệm nhà bếp không tiếc lời khen ngợi.

Cửu Châu vừa loay hoay chỉnh lửa, vừa cười cười đáp:

- Nếu cậu Mã không ăn được đồ mặn, chúng ta thử làm chút cháo cho cậu ấy dùng thử xem sao.

Lạc Xuyên toan nói thêm điều gì nữa, chợt thấy Lục Nghị Phàm đã khoanh tay đứng sẵn ở đó từ lúc nào. Anh hất hất mặt ra hiệu cho Tịnh Xuyên đi ra ngoài, còn mình thì bước từng bước chậm rãi vào bên trong.

Cửu Châu vẫn đang loay hoay nếm thử gia vị, bỗng cảm thấy vòng eo của mình bị một bàn tay cứng ngắc siết chặt lấy.

- Phu nhân Cửu, cô là đang muốn quyến rũ cháu trai của tôi hay sao?!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »