Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5598 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 21
bữa cơm gia đình lạnh lẽo

❊ ❊ ❊

Bởi lạ nhà nên Cửu Châu nằm trằm trọc mãi không ngủ được. Cô nằm lăn qua bên nọ, bên kia, không ngừng buông ra những tiếng thở dài não nề.

Bất chợt, điện thoại của Cửu Châu vang lên rền rĩ. Màn hình điện thoại phản chiếu tên người được lưu trong máy là "chị gái".

Đã muộn rồi mà Cửu Mạn Linh còn gọi cho cô, chắc chắn là có chuyện muốn nói. Cửu Châu do dự một chút, sau đó quyết định nhấc máy. Bình thường, Mạn Linh sẽ không bao giờ gọi cho cô. Thâm tâm Cửu Châu khẽ cảnh giác. Nếu lần này chị gái cô còn muốn đưa ra bất kỳ một yêu sách vô lý nào nữa, Cửu Châu sẽ không bao giờ đồng ý.

Đầu dây bên kia, Cửu Mạn Linh rành rọt nói chậm từng tiếng:

- Cuộc sống hôn nhân thế nào, em gái?

Cửu Châu nhếch môi, thẳng thắn đáp:

- Cảm ơn chị, rất tốt!

Cửu Mạn Linh ngừng một lát, dùng tay che ống điện thoại, quay sang nhìn mẹ mình mà bĩu môi.

- Thế thì chúc mừng em. Ông Lục có lẽ rất cưng chiều em nhỉ? À, em đừng ngại. Chị quan tâm em nên muốn hỏi thăm em chút mà thôi!

Dụng ý chế giễu của Mạn Linh, Cửu Châu thừa hiểu. Cô không muốn kể lể quá nhiều về đời tư của mình. Bởi vậy, Cửu Châu chỉ cười nhẹ, sau đó trực tiếp đi thẳng vào vấn đề chính:

- Chị gọi cho em không đơn giản chỉ là muốn hỏi thăm chứ?

Haha...

Cửu Mạn Linh bật cười. Đứa em gái này của cô ta vẫn thông minh và tinh ý như thế. Cô ta thừa hiểu, không có việc gì là không thể qua mắt được Cửu Châu.

Cửu Mạn Linh hơi ngả người ra sau ghế, nhoẻn miệng mà đáp:

- Ngày mai cha mẹ sẽ tổ chức một bữa ăn gia đình. Vì vậy, Cửu Châu à, em và ông Lục hãy cùng đến nhé.

Trước lời mời này, Cửu Châu có phần do dự. Ông Lục hiện tại đã là bố chồng của cô, còn chồng của cô thì lại là vị Thống Đốc quân danh tiếng vang vọng trong truyền thuyết kia, biết phải nói như thế nào cho phải?

- Chị à, có lẽ...

Cô chưa kịp nói dứt câu, Mạn Linh đã vội vàng ngắt lời, tựa hồ như cô ta đang lo sợ Cửu Châu sẽ từ chối:

- Vậy nhé, Cửu Châu, hẹn em và ông Lục ngày mai.

Tút... tút...

Cửu Châu cúp máy, buông ra một tiếng thở dài. Cô không muốn lôi kéo nhà họ Lục dây dưa vào chuyện gia đình mình một chút nào cả. Thế nhưng, là phận con, Cửu Châu không thể không về.

Một đêm trải qua vô cùng khó khăn, hầu như Cửu Châu chỉ thức trắng, lăn người qua bên nọ, bên kia, khẽ thở dài đầy mệt mỏi.

Sáng sớm, cô đem theo một chút hành lý nhỏ, đợi Mã Thuần thức dậy để gửi lời chào.

Anh nhìn cô tay xách hành lý, cứ ngỡ Cửu Châu lại muốn rời đi liền tròn mắt lên tiếng ngăn cản:

- Cửu Châu muốn rời đi hay sao? Chẳng phải ở đây đang rất tốt à?

- À, tôi sẽ trở về nhà ít bữa. Cha mẹ tôi có làm cơm, gọi tôi về ăn cùng. Mã Thuần, tôi sẽ quay lại sớm.

Cửu Châu bắt xe trở về nhà. Trên cả quãng đường đi, một loạt suy nghĩ hỗn tạp không ngừng xảy ra trong trí óc của Cửu Châu. Nếu như cô đoán không nhầm, bữa ăn gia đình do cha mẹ cô tổ chức không phải đơn giản.

Sau hơn hai tiếng đi xe, cuối cùng cánh cổng Cửu gia quen thuộc cũng ở ngay phía trước. Cửi Châu xách vali bước xuống, trước khi bước vào cổng liền hít sâu một hơi để cho tinh thần được thoải mái nhất có thể.

Nghe tiếng chuông cửa, ông Cửu vội vàng chạy ra xem xét. Gương mặt phấn khởi, tràn trề hy vọng của ông ta nhanh chóng sa sầm xuống.

Ông Cửu hừ lạnh, nhìn Cửu Châu chán ghét mà hỏi:

- Sao lại về có một mình vậy? Ông Lục đâu?

Vừa lúc Cửu Mạn Linh cùng mẹ cô cũng lật đật chạy ra. Trông thấy Cửu Châu chỉ trở về một mình, ánh mắt hai người cũng trở nên lạnh lẽo.

Cửu Châu khẽ nhếch môi cười khẩy. Đây chính là bữa cơm gia đình mà họ nói đấy ư?

Thật là nực cười!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »