Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5451 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 68
súc sinh

❊ ❊ ❊

Không biết đã qua bao lâu, Lục Nghị Phàm mới chịu rút ra khỏi cơ thể Cửu Châu. Anh cúi xuống hôn lên trán cô một cách trìu mến, sau đó nằm vật sang bên cạnh người cô mà thở hổn hển.

Hai người cứ thế nằm yên lặng, không ai chịu nói với ai bất kì một lời nào. Nơi cổ mộ tăm tối, chỉ có chút ánh sáng leo lét từ một vài khe hở trên vách tường phát ra, không thể phân biệt được đâu là ngày, đâu là đêm.

Cửu Châu chậm rãi ngồi dậy. Hai chân cô hiện tại đã tê buốt, dù cô đã dùng hết sức đứng dậy, vậy mà vẫn bị ngã, may mà có Lục Nghị Phàm nhanh tay đỡ lấy.

- Đừng chạm vào tôi! Súc sinh!

Giọng nói của Cửu Châu đã trở nên nghẹn ngào. Cô hận. Rất hận anh. Cô chỉ muốn một tay bóp chết Lục Nghị Phàm. Làm ơn mắc oán, bây giờ Cửu Châu mới thấm thía câu này.

Trước cơn giận dữ của Cửu Châu, Lục Nghị Phàm lại vô cùng bình thản. Anh mặc lại quần áo, ung dung đáp:

- Trước sau gì em cũng thuộc về tôi. Hơn nữa, là tự tay em cởi quần áo của mình trước, còn trách ngược lại tôi ư?

Chát!

Bàn tay Cửu Châu tát thật mạnh lên má phải của Lục Nghị Phàm, tới nỗi khóe miệng của anh rỉ ra một chút máu.

- Khốn nạn! Lục Nghị Phàm, đợi thoát ra khỏi đây, chúng ta ly hôn đi!

- Em câm miệng lại ngay cho tôi!

Lục Nghị Phàm một tay bóp cổ Cửu Châu, tay còn lại đè ép cô lên vách hang cổ mộ, gằn giọng nói chậm từng tiếng:

- Đàn bà cũng chỉ là chỗ để cho tôi thỏa mãn xả dục. Em là cái thá gì mà dám lên tiếng phản kháng?

Dứt lời, Lục Nghị Phàm sục sôi điên tiết, dùng tay xé đứt chiếc áo thể thao mà Cửu Châu vừa mới mặc lại. Sau đó anh liền cúi xuống há miệng mà mút mạnh vào đôi môi của cô. Cửu Châu đứng im không nhúc nhích, giống như người vô hồn, tùy ý cho anh làm càn.

Roẹt!

Chiếc quần dài của Cửu Châu bị Lục Nghị Phàm kéo xuống đến đầu gối, đoạn anh lật úp người cô lại, không nói không rằng mà lại trực tiếp đâm thẳng vào trong. Lần này là anh cố ý hành hạ cô, cưỡng đoạt cô, dạy cho cô bài học nhớ đời vì dám phản kháng lại anh.

Cứ mỗi một nhịp ra vào, Lục Nghị Phàm lại gằn giọng mà châm biếm:

- Em là vợ tôi, phục vụ chồng mình, đây là nghĩa vụ của em.

- Chẳng phải em mắng nhiếc tôi là đồ cầm thú, súc sinh hay sao? Phải đấy! Lục Nghị Phàm chính là súc sinh đấy, súc sinh thèm muốn em, súc sinh say mê cơ thể của em. Em vừa ý chưa???

Cửu Châu đã hoàn toàn kiệt quệ, đến cả kéo quần lên cô cũng không thể nào làm được nữa. Cô ngồi gục xuống mặt đất, một lần nữa lại bị cơn đau tê tái xâm chiếm toàn bộ cơ thể.

Bốn mắt nhìn nhau chằm chằm, trong lòng mỗi người đều theo đuổi những dòng cảm xúc phức tạp khác nhau. Nếu như Cửu Châu có thể quay ngược lại năm tiếng đồng hồ trước, cô chắc chắn sẽ để mặc cho Lục Nghị Phàm chết cứng vì sốt.

Rầm..rầm...

Cú đẩy mạnh Cửu Châu vừa rồi đã làm cho thành cột cổ mộ rung lắc dữ dội. Đất đá bên trên vách hang bắt đầu ào ào rơi xuống, tựa hồ như chúng sắp sụp đổ đến nơi.

- Chết tiệt! Chúng ta mau đi thôi!

Lục Nghị Phàm kéo tay Cửu Châu đi theo mình, cố gắng tránh khỏi đám đá khô đang rơi vãi xuống dưới đất.

Tuy nhiên, Cửu Châu chỉ lạnh lùng hất tay ra khỏi người anh, sau đó tự mình bước đi lên trước. Sau sự việc lần này, khoảng cách giữa cô và Lục Nghị Phàm lại chứa thêm một lỗ hổng lớn, khó lòng có thể hàn gắn lại được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »