Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5460 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 62
hình phạt dành cho cửu châu

❊ ❊ ❊

Khoảng một tiếng đồng hồ sau, cuối cùng Chu Kiệt cũng đã tỉnh lại. Anh nhắm hờ hai mắt, đôi môi đã tái nhợt đi trông thấy. Vết thương hiện tại vẫn còn đang rỉ máu, thấm ướt dần miếng vải băng bó mà Cửu Châu đã dùng để quấn.

Cửu Châu vặn chai nước suối đem theo bên mình, đưa cho Chu Kiệt uống tạm.

- Cửu Châu, lại đây!

Lục Nghị Phàm đứng sau một mỏm đá, lạnh giọng gọi Cửu Châu. Cô nhét chai nước vào tay Chu Kiệt, lại cẩn thận dặn dò quân sĩ trông nom anh ta, lúc này mới tạm thời yên tâm mà tiến về phía Lục Nghị Phàm.

Vừa trông thấy cô tới, Lục Nghị Phàm đã vươn tay kéo mạnh cô vào lòng, Dùng cánh tay cứng rắn mà khóa trụ cô. Cửu Châu toan vùng vẫy liền bị Lục Nghị Phàm dùng tay bịt chặt miệng, đoạn hừ lạnh bên tai:

- Em giỏi lắm, lại còn dám quan tâm đàn ông trước mặt tôi ư?

Ư... ư...

Cổ họng Cửu Châu chỉ phát ra được vài tiếng rên khẽ, liền bị Lục Nghị Phàm hung hăng mà cúi xuống hôn ngấu nghiến. Anh dùng răng cắn mạnh lên đôi môi căng mọng của Cửu Châu, chiếc lưỡi linh hoạt bắt đầu lần mò vào sâu từng ngóc ngách trong khoang miệng ẩm ướt của cô.

Cửu Châu đặt hai tay lên trước ngực Lục Nghị Phàm, yếu ớt mà chống cự. Tuy nhiên, Lục Nghị Phàm tựa hồ như con rắn lớn, cuốn chặt lấy cơ thể cô mà không chịu buông tha.

Anh dùng tay bế xốc cô lên trên đùi, thuận tiện động chạm, vuốt ve bờ mông căng tròn của Cửu Châu. Đôi gò bồng đảo mềm mại ép chặt lên ngực Lục Nghị Phàm, khiến anh hoàn toàn rơi vào trầm luân.

- Lục Nghị Phàm, không được!

Cửu Châu yếu ớt chống cự, liền cảm thấy áo ngực mình chợt lỏng hẳn ra. Lục Nghị Phàm đã luồn tay vào bên trong người cô từ lúc nào, ngang nhiên cởi chốt áo lót, sau đó vén lên trên cao.

Toàn bộ bờ ngực căng mọng của Cửu Châu đều lồ lộ ra bên ngoài. Cô không dám kêu to vì sợ quân sĩ sẽ nghe thấy, đến lúc đó không biết giấu mặt vào đâu. Ham muốn của Lục Nghị Phàm quả thực vô cùng mãnh liệt. Điều này khiến Cửu Châu có phần sợ hãi.

- Ngoan nào! Đây là cái giá mà em phải trả vì đã dám thân mật với đàn ông trước mặt chồng mình.

Lục Nghị Phàm nhếch môi cười đê tiện. Anh vục đầu xuống ngực cô, há miệng ngoạm chặt lấy bầu ngực xinh đẹp, tay còn lại liên tục xoa nắn. Mùi thơm ấm nóng từ da thịt người con gái này quả thật khiến Lục Nghị Phàm nghiện đến chết mê chết mệt.

Đây là người con gái đầu tiên của đời anh, hà cớ gì mà không thưởng thức triệt để.

Móng tay Cửu Châu cắm mạnh vào bờ vai của Lục Nghị Phàm, cắn chặt đôi môi không dám phát ra tiếng động. Nhũ hoa bé nhỏ của cô liên tục bị anh trêu đùa trong cuống lưỡi, cơ thể căng cứng đến mức tê dại.

Cửu Châu run lẩy bẩy, liên tục lắc đầu nguầy nguậy. Cô càng giẫy giụa, Lục Nghị Phàm lại càng ra sức mà cắn mút. Âm thanh "chóp chép" phát ra không ngừng.

Dây dưa không dứt, triền miên lay động trong vòng gần hai mươi phút, cuối cùng Lục Nghị Phàm mới thỏa mãn mà rời khỏi ngực cô.

Cửu Châu thở hổn hển, cơ thể lúc này đã mềm nhũn, để mặc cho Lục Nghị Phàm tùy ý cài lại nút áo ngực cho cô, sau đó chỉnh lại quần áo, bước ra phía bên ngoài.

Sức khỏe của Chu Kiệt đã tạm thời được ổn định. Dương Vĩ, một trong số quân sĩ cùng tham gia liền đánh bạo mà cất giọng hỏi:

- Thống Đốc, chừng nào thì chúng ta sẽ xuất phát?!

Lục Nghị Phàm xắn cao tay áo, đoạn bình thản mà đáp:

- Ngay bây giờ chúng ta sẽ tiến sâu vào bên trong. Tất cả đi sát bên cạnh nhau, cấm tuyệt đối không được động chạm linh tinh vào các tượng đá và đồ dùng trong hầm mộ cổ.

Cửu Châu đi ngay phía sau Lục Nghị Phàm. Cả đoàn bắt đầu tiến từng bước vào bên trong. Càng vào sâu, bụi bẩn và nấm mốc càng xuất hiện nhiều, xộc thẳng vào mũi bọn họ, ai ai cũng tỏ ra vô cùng khó chịu.

Thần điện bên trong vô cùng rộng lớn. Bên trên tường bao còn được chạm khắc chân dung của các vị vua Ai Cập cổ đại. Trước lối kiến trúc vĩ đại trước mặt, tất cả mọi người đều tròn xoe mắt ngạc nhiên mà nhìn chằm chằm.

- Nhìn kìa! Trên mặt đất có vết gì đó?! Hình như là máu.

Dương Vĩ bất ngờ lên tiếng, đưa tay chỉ tới một vũng máu lớn.

Lục Nghị Phàm cúi xuống, dùng ngón tay chạm nhẹ lên vũng máu kia. Máu đã khô đọng, cho thấy đã có người bị thương từ lâu, có khi còn liên lụy đến cả tính mạng.

Vết máu dài theo hình nhỏ giọt, kéo dài ra chính giữa thần điện.

Quân sĩ không rét mà run, vô thức đứng lại cạnh nhau, liên tục đảo mắt cẩn thận quan sát xung quanh.

Rốt cuộc, những quân sĩ trước đó đã xảy ra chuyện gì?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »