Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5408 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 84
ham muốn trên giường bệnh

❊ ❊ ❊

Cửu Châu đen mặt, nhìn Lục Nghị Phàm giống như sinh vật lạ từ trên trời rơi xuống. Chẳng lẽ, từ sau khi thoát ra khỏi cổ mộ, thần trí của Lục Nghị Phàm đã trở nên ngốc nghếch rồi hay sao?

Cửu Châu đang mải suy nghĩ, chợt thấy ngực mình có chút mát rượi. Lúc này cô mới hoảng hốt cúi đầu xuống nhìn, lập tức bị chọc giận đến bừng bừng đỏ mặt: bàn tay vô liêm sỉ của Lục Nghị Phàm đã nhẹ nhàng cởi toàn bộ hàng cúc áo của cô từ khi nào, sau đó thích thú mà luồn vào trong lớp áo lót mỏng, mân mê xoa xoa, nắn nắn, thỉnh thoảng lại còn dùng đầu ngón tay cọ cọ vào nhũ hoa của cô...

- Lục Nghị Phàm, tên khốn khiếp này!

Cô đưa tay với lấy một chiếc gối màu xanh lơ, hung hăng đập thật mạnh lên đầu anh.

- Dê xồm!

Cửu Châu đứng phắt dậy, vung tay rời đi. Tuy nhiên, bàn tay cô đã bị Lục Nghị Phàm kéo mạnh lại, mất đà ngã lăn lên giường bệnh.

Phòng bệnh tổng thống được trang bị tối tân nhất nên giường nằm cũng vô cùng rộng rãi, thoải mái cho hai người ngủ.

Lục Nghị Phàm đưa tay giật phăng đống dây chuyền chằng chịt trên tay, tức mình buông miệng chửi thề:

- Phiền phức!

Cùng theo đó là hành động hết sức vô sỉ của anh: Lục Nghị Phàm cậy thân mình cao lớn, hung hăng đè Cửu Châu xuống giường, tiện tay cầm luôn dây truyền dịch mà buộc hai tay Cửu Châu lên đầu.

- Tôi đã nói rồi mà... Chẳng phải em muốn trả ơn tôi hay sao?

- Nhưng mà... anh đang bị bệnh. Hơn nữa đây không phải lúc thích hợp!

Cửu Châu vừa nói dứt câu, chiếc áo lót mỏng manh đã bị Lục Nghị Phàm lột sạch. Bộ ngực căng tròn, non tơ mà nảy lửa của cô lộ ra bên ngoài, khiến hai mắt Lục Nghị Phàm tức thì lu mờ hoàn toàn.

Chóp... chép...

Âm thanh mút mạnh từ miệng của anh lên bầu ngực cô không ngừng vang lên trong không gian tĩnh lặng. Một bên Cửu Châu bị anh không ngừng dùng miệng kích thích, bên còn lại thì bị anh dùng tay xoa nắn, đến khi nhũ hoa của cô cứng lại, tựa hồ như nụ hoa ly mới bắt đầu chớm nở.

- Em có muốn đám thuộc hạ ngoài kia nghe thấy âm thanh hoan ái này hay không? Nếu không thì hãy ngoan ngoãn mà ngậm miệng lại đi.

Lục Nghị Phàm hung hăng đe dọa.

- Mau buông tôi ra... Ưmmm...

Cửu Châu cong người vùng vẫy. Lục Nghị Phàm càng thêm phấn khích, há miệng cắn mạnh vào ngực cô, sau đó lại dùng lưỡi linh hoạt mà mút mát.

- Cho tôi thử mùi vị bên dưới của em!

Vừa nói, Lục Nghị Phàm vừa đưa tay tách hai chân thon dài của Cửu Châu ra, chuẩn bị sẵn sàng tư thế gục đầu vào nơi sâu kín mà ngọt ngào nhất của người con gái xinh đẹp này.

Cửu Châu thở hổn hển, trong miệng rên rỉ không ngừng. Một cảm giác vừa sợ hãi, vừa kích thích không ngừng đấu tranh trong lòng cô, khiến cô tự giác cảm thấy vô cùng căm hận bản thân của mình.

Ngay khi Lục Nghị Phàm sắp sửa lột quần bệnh của cô ra, phía bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh lớn.

Cộc... cộc...

- Thống Đốc, phu nhân đã đến, muốn được gặp người!

Diêu Dung?

Bà ấy lại bay sang Ai Cập để gặp con trai mình ư?

Hai mắt Cửu Châu chợt sa sầm xuống.

Lục Nghị Phàm hoàn toàn phớt lờ, tiếp tục gục mặt lên giữa hai chân của cô. Mùi vị ngọt ngào này luôn luôn khiến anh nghiện đến mức chết đi sống lại.

Cơn đau nhức trong cơ thể hiện tại đã bị dục vọng che mờ. Anh không còn quan tâm đến nữa!

Diêu Dung chờ một hồi lâu vẫn không thấy Lục Nghị Phàm phản ứng, bên trong lại liên tục phát ra tiếng động kỳ lạ, liền bực bội mà gõ cửa ầm ầm:

- Nghị Phàm, nếu con không muốn gặp mẹ, mẹ sẽ phá tan cánh cửa này ra cho con xem!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »