Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5411 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 76
chơi xấu

❊ ❊ ❊

Trông thấy đám người đang cuồng loạn chạy trốn vào trong hang mộ, con rắn bắt đầu nổi giận. Cái đầu to lớn của nó càng ngỏng lên cao hơn, bành mang khủng bố thêm dữ tợn, thè lưỡi mà lao về phía miệng hang.

Hương Diên vẫn đứng ở bên cạnh, chờ Cửu Châu cùng Lục Nghị Phàm chạy tới liền hốt hoảng mà nói lớn:

- Hai người mau vào trước đi, để tôi ở đây chặn lại.

- Không được! Cô làm như thế sẽ rất nguy hiểm!

Cửu Châu ngắt lời Hương Diên, đoạn kéo tay cô ta cùng nhau chạy vào trong vách hang. Tuy nhiên, ngay khi con rắn sắp bò tới nơi, ánh mắt hoảng loạn của Hương Diên chợt biến đổi. Cô ta vung tay đẩy Lục Nghị Phàm vào bên trong trước, đoạn nhân cơ hội dùng chân ngáng đường Cửu Châu, khiến Cửu Châu vấp té, ngã sõng soài trên mặt đất.

Hương Diên nhếch miệng cười khẩy, lách người chạy vào bên trong. Phen này đừng hòng còn ai dám tranh giành Lục Nghị Phàm với cô ta nữa.

Kít...

Tiếng vảy sừng của con rắn lớn trườn trên tường mộ tạo thành chuỗi âm thanh vô cùng chói tai. Cửu Châu vì bị Hương Diên ngáng chân, không may vấp phải một hòn đá lớn, bàn chân phải đã bị trật khớp, tạm thời không thế đứng dậy ngay được.

Con rắn há miệng, nhe nanh, dùng hết tốc lực táp thật mạnh vào mặt Cửu Châu.

- Chết tiệt!

Cô chau mày chửi thề, đoạn lấy đà đẩy bật người lùi ra xa vị trí đang nằm một khoảng. Vừa lúc hàm nanh vàng ởn, hôi thối của con rắn cũng đáp vào đến nơi.

Bởi miệng hang nhỏ hơn cơ thể, do vậy nó chỉ có thể chui vào được một nửa đầu. Cửu Châu thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào hàm nanh nhọn hoắt của con rắn, hiện tại chỉ cách cô khoảng chừng ba xăng- ti- mét, cơ thể cô gần như đã căng cứng. Từng giọt nọc độc trên nanh của nó không ngừng chảy nhểu ra, mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi của cô.

Con rắn vẫn không chịu bỏ cuộc, nó càng ra sức thúc mạnh vào miệng hang hơn, hai mắt rắn bắt đầu vằn đỏ.

Cửu Châu muốn luồn ra phía sau, tuy nhiên cơn đau buốt ở chân khiến cô không thể nào di chuyển nhanh được. Lớp vảy sừng cứng rắn trên đầu con rắn tựa như lớp màng bằng sắt, giúp con rắn càng húc thêm sâu mà vẫn không hề hấn gì.

Ầm...

Nó cong người húc mạnh thêm lần nữa. Lớp đá cứng xung quanh bắt đầu vỡ ra một mảng, do vậy khoảng cách giữa con rắn và Cửu Châu cũng bị rút ngắn thêm một đoạn.

Chiếc lưỡi tách đôi ẩm ướt của con rắn bắt đầu liếm láp lên má của cô, mùi thối khắm bốc ra khiến Cửu Châu chỉ muốn nôn ọe. Từng tầng mồ hôi rịn ra trên trán của cô.

Lạnh buốt!

- Cửu Châu!!!

Từ phía sau lưng cô bất ngờ vang lên tiếng gọi hốt hoảng của Lục Nghị Phàm. Gương mặt anh lúc này đã đẫm ướt, hai hàng lông mi chau lại đầy giận dữ.

- Súc sinh!

Cùng với tiếng la lớn của Lục Nghị Phàm là một đường dao tàn nhẫn đâm kịch liệt xuống tròng mắt của nó. Con rắn rú lên đau đớn, chất dịch nhờn màu xanh tanh hôi trong mắt nó phun ra như xối, bắn cả lên người Lục Nghị Phàm và Cửu Châu.

Lục Nghị Phàm vẫn chưa chịu buông tha cho nó. Anh vận dụng toàn bộ sức lực của mình, gồng cơ ấn thật mạnh lưỡi dao sắc nhọn xuống mắt nó một lần nữa.

Ầm... ầm...

Con rắn tiếp tục quật mạnh đuôi lên thành vách, trong miệng không ngừng gầm rú, rít lên từng tiếng lớn. Cuối cùng, nó không chịu được đau nữa liền rút mạnh đầu ra ngoài, sau đó trườn đi thật nhanh.

Lục Nghị Phàm chạy đến ôm chầm lấy Cửu Châu. Hai người tựa lưng nhau thở hổn hển. Anh vòng tay ra sau eo cô, nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng Cửu Châu, giúp cô trấn tĩnh lại tinh thần.

Nếu vừa rồi, chỉ cần chậm chễ một chút thôi, chắc chắn anh đã đánh mất người con gái nhỏ bé này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »