Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5557 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 6
phu nhân, cô thắng rồi

❊ ❊ ❊

Hả?

Cửu Châu không tin vào những gì mà chính tai mình đang nghe thấy. Chẳng lẽ, Lục Nghị Phàm... cấm dục?!

Nhìn gương mặt xinh đẹp có chút hoảng hốt của cô, Lục Nghị Phàm vô cùng đắc ý.

Anh ta đứng dậy, rút từ trong ngăn kéo ra một tệp giấy, đoạn đưa về phía Cửu Châu, hất mặt, ý nhắc cô mở ra xem. Bên trong là tờ giấy kết hôn của cô và ông lão Lục. Tuy nhiên, bên cạnh phần tên Lục Nghị bây giờ lại có thêm một chữ "Phàm" nữa.

Cứ như vậy, chỉ với sự lươn lẹo của mình, Cửu Châu đang là mẹ kế của Lục Nghị Phàm đã nghiễm nhiên trở thành vợ của anh ta.

- Đây là phòng của ông Lục. Ông ấy sẽ giết chết anh!

Cửu Châu lừ mắt đe dọa.

Tuy nhiên, Lục Nghị Phàm chỉ phá lên cười đắc ý. Anh ta dùng bàn tay thon dài vuốt nhẹ lên má của Cửu Châu, nở nụ cười châm biếm:

- Biệt thự này là của tôi. Lái xe thay thế cho cô cũng là người của tôi. Và vị quản gia già kia, cũng là quản gia của tôi. Cửu tiểu thư, cô đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay của tôi!

Dứt lời, Lục Nghị Phàm lại cúi xuống, dùng môi mình mút chặt lấy ngần cổ trắng nõn của Cửu Châu, tạo thành một dấu hôn đáng ngờ.

Cửu Châu khẽ nhăn mặt. Giấy tờ đã đóng dấu như vậy, cô có trời mới thoát khỏi hôn ước này. Tuy nhiên, món nợ nhà cô với ông lão Lục thì phải làm sao đây?

- Ông Lục sẽ vẫn đồng ý trừ nợ cho gia đình tôi, phải không?

Mục đích cô đồng ý hôn sự này chính là vì món nợ khổng lồ mà chị gái đã gây ra. Nếu lần này không trả được nợ, mọi cố gắng của cô đều là công cốc.

Lục Nghị Phàm khẽ nheo mắt, nhàn nhạt đáp:

- Món nợ giữa cô và cha tôi, liên quan gì đến Lục Nghị Phàm này?!

- Anh thật là khốn khiếp!

Cửu Châu tức đến tím gan tím mặt, mở miệng chửi Lục Nghị Phàm.

- Khốn khiếp? Cô đã là phu nhân của Thống Đốc quân thì nên biết chú ý lời ăn tiếng nói. Nghe cho kỹ đây, nếu cô làm trái ý tôi, tôi có thể san bằng toàn bộ Cửu gia dễ như giết chết một con kiến. Còn nếu cô ngoan ngoãn, không những món nợ kia sẽ được thanh toán, tôi còn rộng lượng cho cô nhiều thứ hơn hết.

Nghe Lục Nghị Phàm nói, Cửu Châu khẽ cắn răng.

- Nói đi. Mục đích thật sự của anh là gì?

Cô gái này, quả thực rất thông minh.

Lục Nghị Phàm thầm tán thưởng trong đầu. Anh ta cướp chính mẹ kế thứ chín về làm vợ của mình, tất cả đều có mục đích riêng.

Ummm....

Lục Nghị Phàm không đáp, chỉ tiếp tục áp môi mình lên môi cô. Bờ môi căng mọng của Cửu Châu lại bị khuôn lưỡi linh hoạt của anh ta công kích, bàn tay cứng cáp khả ố kia đang không ngừng vuốt ve cô mãnh liệt.

Dù Lục Nghị Phàm đã rất cố gắng kìm chế, thế nhưng tác dụng của thuốc vẫn không thể nào thuyên giảm.

Chết tiệt!

Cơ thể Lục Nghị Phàm nóng ran, cơ ngực đang rực đỏ, dục vọng trong người bắt đầu cuộn trào mãnh liệt.

Cửu Châu bị anh ta hôn đến tê dại đầu môi, cả người mềm nhũn, đến lúc cô tỉnh táo lại, váy cưới đã bị Lục Nghị Phàm ném mạnh sang một bên. Trên người Cửu Châu lúc này chỉ mặc duy nhất một bộ đồ lót màu đen quyến rũ.

- Dừng lại đi!

Cửu Châu yếu ớt van xin.

Tuy nhiên, Lục Nghị Phàm đã không thể nào kiểm soát được hành động của mình nữa. Anh ta cởi thắt lưng, trói ngược đôi tay thon nhỏ của Cửu Châu lên đầu giường.

- Ngoan đi. Hãy tự hào vì cô chính là người phụ nữ đầu tiên của tôi.

Giọng nói của Lục Nghị Phàm đã trở nên khàn đục. Trong bữa tiệc tối nay, Lục Nghị Phàm bị đối thủ bỏ thuốc kích dục vào rượu, hòng gài bẫy anh ta.

Thế nhưng, Lục Nghị Phàm đã nhanh chóng trở về biệt thự được. Mặc dù anh ta đã uống rất nhiều nước giải rượu, nhưng thứ thuốc chết tiệt này quả thực không thể xem thường.

Cửu Châu mới chỉ là một thiếu nữ vừa bước sang tuổi mười tám. Do vậy, đối với chuyện nam nữ này, cô sợ hãi đến mức run cầm cập.

Nhìn người đàn ông vạm vỡ, đẹp đến kinh diễm kia đang lột bỏ từng lớp quần trên cơ thể, Cửu Châu sắp phát khóc.

Hai tay bị trói ngược, eo và chân thì bị anh ta khóa trụ, Cửu Châu không thể nào nhúc nhích. Đôi môi xinh đẹp của cô đã bị chính mình cắn đến bật máu tươi.

Ngay khi Lục Nghị Phàm quyết định cúi xuống cơ thể cô một lần nữa, Cửu Châu bèn nghĩ ra một kế.

- Lục Nghị Phàm, anh muốn làm chuyện đó với tôi cũng được. Nhưng xin anh, hãy đeo bao!

Quả đúng như Cửu Châu dự đoán. Đàn ông vốn không thích nghe ba từ "hãy đeo bao" này. Lục Nghị Phàm cũng không phải trường hợp ngoại lệ.

Sắc mặt của anh ta trầm đi trông thấy.

Lục Nghị Phàm hừ lạnh, đột nhiên cảm thấy hứng thú trong người đã giảm bớt đi nhiều.

Anh ta nhảy xuống giường, dùng khăn tắm quấn hờ qua vòng eo rắn chắc, đoạn thò tay vào trong túi áo choàng rút ra một con dao găm nhỏ.

Cửu Châu đoán già đoán non. Chẳng lẽ, Lục Nghị Phàm là đang muốn giết chết cô?

- Phu nhân à! Cô thắng rồi!

Lục Nghị Phàm nhếch mép, nở nụ cười xấu xa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »