Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5468 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 99
ám sát lục nghị phàm

❊ ❊ ❊

La Vân Thiên hoàn toàn câm nín. Nào là áo ngực, nào là quần lót ren, màu sắc thì khỏi phải bàn, đa dạng đủ thể loại, vừa nhìn mà hai má La Vân Thiên đã đỏ ửng như quả cà chua chín nẫu.

Vậy mà vị Thống Đốc quân kia vẫn dửng dưng như không, lại còn tùy tiện cầm lên một chiếc áo lót màu hồng, mở miệng đáp gọn lỏn:

- Ngực Cửu Châu rất bự, mặc chiếc này có lẽ sẽ bị kích!

Sắc mặt La Vân Thiên từ đỏ chuyển dần sang trắng bệch, hai mắt trợn ngược nhìn chằm chằm vào chiếc áo lót màu hồng đang được Lục Nghị Phàm đem ướm thử trên ngực của mình.

Lục Nghị Phàm ngồi ngả lưng trên ghế, bàn tay thỉnh thoảng còn gõ gõ xuống mặt ghế da trơn bóng, thích thú mà cười thầm. Kể từ khi lấy vợ, Lục Nghị Phàm đã trở thành một người chồng gương mẫu thực thụ rồi. Và anh cảm thấy rất tự hào về điều này!

Sau khi thuộc hạ của Marianne giúp anh sắp xếp đống túi đựng quần áo chất đầy khoang máy bay, Lục Nghị Phàm liền mãn nguyện mà gật đầu liên tục. Cửu Châu chắc chắn sẽ rất thích. Anh tin là như thế.

- Ngài Lục, chúc chuyến bay của ngài thượng lộ bình an!

Mariane cùng cha đích thân đến tiễn anh, bọn họ cùng cung kính cúi đầu, coi như là một lời cảm ơn chân thành nhất dành cho Lục Nghị Phàm.

Anh cũng gật đầu đáp lại. Sau đó, cánh cửa máy bay nhanh chóng được khép vào, từ từ cất cánh lên trên bầu trời cao rộng.

Dinh thự Thống Đốc quân...

Cửu Châu đứng trên sân thượng, đưa mắt nhìn xuống dưới đất. Khi ở độ cao như thế này, cô cảm thấy bản thân mình như đang lửng lơ trên mây. Người giúp việc đi đi lại lại ở bên dưới lầu kia trông như những con chim nhạn đang chao qua chao lại.

Cô thở phào một tiếng, sau đó nhẹ nhàng bước xuống dưới lầu.

- Phu nhân, có Trác Hiên tìm gặp!

Hiểu Mai lễ phép thưa.

Trác Hiên cùng La Vân Thiên là hai thuộc hạ thân cận nhất của Lục Nghị Phàm. Nếu Trác Hiên thiên về mưu mô, chiến lược thì La Vân Thiên lại có tài võ công và bắn súng rất giỏi. Nhiều lúc Cửu Châu thường chọc Lục Nghị Phàm, anh đang được Triển Chiêu và Công Tôn Sách phò trợ, giống hệt như đại quan Bao Chửng vậy.

Vừa thấy Cửu Châu bước ra, Trác Hiên đã vội vàng bước tới phía cô, gương mặt biểu lộ rõ nét lo lắng khôn nguôi, tựa hồ như anh vừa gặp phải một vấn đề hết sức kinh hoảng.

Cửu Châu cẩn thận hỏi Trác Hiên:

- Trác Hiên, trông anh lạ thế này! Anh gặp chuyện gì rắc rối hay sao?

Trác Hiên rút từ trong túi ra một mẩu giấy nhỏ, đã bị vo tới mức nhàu rách, sau đó trải dài trên bàn, giọng nói đã có phần trầm hẳn xuống:

- Phu nhân à, đây là đồ vật mà tôi đã tìm thấy trong xe của Thống Đốc!

Theo như lời Trác Hiên thuật lại, trong lúc anh đang lau chùi xe riêng của Lục Nghị Phàm, bất chợt anh phát hiện ra có một mẩu giấy nhỏ được kẹp lại ở góc kính xe. Nếu không để ý kỹ, chắc chắn không ai có thể phát hiện ra được.

Trác Hiên tò mò mở ra xem, mẩu giấy không ghi gì, chỉ có dãy số liệu H11111 được viết bằng bút chì mờ.

Với tính cách sạch sẽ tuyệt đối của Lục Nghị Phàm, chắc chắn anh sẽ không bao giờ để rác trên xe, ngay cả một mẩu giấy nhỏ tí xíu như thế này càng không có cơ hội lọt vào xe riêng của anh.

Vì Trác Hiên cảm thấy có dự cảm không lành, anh liền tức tốc đến đây để tìm Cửu Châu, cùng nhau cẩn thận xem xét. Cửu Châu cầm mẩu giấy trên tay, đọc đi đọc lại dãy số liệu đặc biệt này.

Đây không phải là ký tự nổi, cũng không phải mật mã MOS, rốt cuộc, dãy số này hàm chưa bí mật gì?

- Chắc chắn có người đã cố tình nhét giấy vào đây. Phải chăng là một lời... cảnh cáo?

Ngay khi Cửu Châu vừa nói ra suy đoán của mình, ánh mắt cô và Trác Hiên vô tình chạm vào nhau. Gương mặt xinh đẹp của cô bắt đầu sa sầm hẳn xuống. Cửu Châu cầm tờ giấy, đem lên mũi ngửi thử. Hai mắt cô ngắm nghiền, cẩn trọng phân biệt từng thứ mùi còn lưu lại trên giấy.

Khoảng chừng một phút sau, Cửu Châu mở bừng mắt, cơ thể bất giác run lên:

- Trác Hiên, là mùi thuốc súng. H11111 là số hiệu máy bay riêng của Nghị Phàm. Anh ấy đang gặp nguy hiểm!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »