Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5590 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 95
âm mưu thiêu sống cửu châu

❊ ❊ ❊

Cửu Châu hồi hộp lao đến gần mảng gạch khác thường kia, đoạn chậm rãi giơ tay lên, đẩy mạnh vào viên gạch. Lập tức, một tiếng ù ù vang lên nặng nề, bụi bẩn bay ra tứ tung, có hạt vương cả vào mắt của Cửu Châu, làm cô cay xè, chảy tràn nước mắt.

Sau một hồi rung lắc, viên gạch kia cuối cùng cũng bị đẩy sang một bên, kéo theo cả mảng tường có kích cỡ khoảng chừng bằng một chiếc hộp gỗ nhỏ tự động mở hé ra, phía bên trong tối đen như mực.

Cửu Châu lấy hết can đảm, dùng đèn pin chiếu sáng vào bên trong. Thì ra, đây chỉ là một chiếc hố nông, không sâu, chiều dài khoảng độ gần bằng cánh tay của cô.

- Rốt cuộc đây là gì nhỉ?

Cửu Châu âm thầm tự hỏi trong miệng. Cô vươn tay vào trong lỗ, sau đó lôi ra một xấp giấy tờ được bọc túi nilon kỹ lưỡng. Phần mạng nhện cáu bẩn dính cả vào cổ tay cô, đôi khi còn xuất hiện một vài mảng phân gián vô cùng hôi hám.

Trái tim Cửu Châu đột nhiên đập thình thịch. Một cảm giác cực kỳ lạ lùng xen lẫn lo lắng không ngừng xuất hiện trong tâm trí cô. Vì thời gian không nhiều, Cửu Châu trực tiếp tháo túi nilon, đoạn cầm xấp giấy đã có phần hoen ố lên để quan sát.

Một số phần chữ đã bị thủng rách, Cửu Châu chỉ có thể mơ hồ mà dịch ra từng dòng một. Đây là một phần hồ sơ thông tin cá nhân của toàn bộ dòng tộc họ Ngọc. Sở dĩ Cửu Châu có thể khẳng định chắc chắn như thế đó là bởi vì cô trông thấy bức ảnh chân dung trắng đen của ông Ngọc Diên Hinh vẫn còn in rõ trên giấy.

Dựa theo những gì cô quan sát, Ngọc Diên Hinh và Lý Giai Kỳ có một người con gái duy nhất tên là Ngọc Bạch Bối. Ngọc Bạch Bối khi đó mới được chín tháng tuổi. Tuy nhiên, theo hồ sơ ghi chép, trên mông phải của Ngọc Bạch Bối ngay từ khi được sinh ra đã xuất hiện một vết bớt nhỏ màu đỏ, to bằng đầu đũa.

Cửu Châu khẽ giật thót. Từ trước tới nay, cô chưa từng nhìn ngắm cơ thể mình trong gương một lần nào. Do vậy, bờ mông của cô có vết bớt hay không, Cửu Châu cũng hoàn toàn không biết.

Việc ông lão Lục cất giấu thật kỹ hồ sơ của nhà họ Ngọc, chắc chắn đây hẳn là một bí mật động trời mà ông ta âm thầm giấu kín. Hiện tại, Cửu Châu đã nắm được một số thông tin cần thiết, tình hình có chút khả quan, thâm tâm cũng đã phần nào nhẹ nhõm hơn.

Cô đem gói lại đống hồ sơ, cất vào bên trong hốc kín, đoạn xoay người trở ra bên ngoài.

Tuy nhiên, ngay khi Cửu Châu chuẩn bị trèo lên thang gỗ để thoát ra theo đường mái nhà, lúc này cô mới giật mình chết sững tại chỗ: Phần gạch ngói được Cửu Châu xếp gọn ra một góc, hiện tại đã bị kẻ nào đó âm thầm đậy lại, trần nhà hoàn toàn khép kín.

- Khốn khiếp!

Cửu Châu âm thầm chửi rủa. Thì ra, mọi động thái của cô đã bị kẻ khác lén lút theo dõi. Nhân lúc cô đang mải mê xem xét đống hồ sơ kia, y đã trèo lên trên mái nhà, sau đó âm thầm đậy lại toàn bộ đống gạch ngói mà Cửu Châu dồn sức lật ra khi nãy.

Mặc dù vậy, cô vẫn hết sức bình tĩnh. Cửu Châu ôm chiếc thang, dựng thẳng nó lên, bắt đầu trèo dần lên phía nóc nhà. Mỗi bước chân cô đặt lên thanh ngang, chiếc thanh cũ kỹ lại vang lên những tiếng ọp... ẹp cũ nát. Càng bước về phía trần nhà, cơ mạch của Cửu Châu lại càng đập liền dữ dội.

Cuối cùng, ngay khi bàn tay chạm lên được trần ngói, Cửu Châu liền phát hiện thêm một sự thật phũ phàng nữa: lớp ngói này đã bị kẻ kia chèn thật nặng, mặc cho Cửu Châu ra sức đẩy lên, thế nhưng đống ngói này không hề suy chuyển.

Tình thế lúc này của cô vô cùng nguy cấp. Cô đã bị nhốt hoàn toàn trong căn phòng kín. Cánh cửa duy nhất để thoát ra ngoài thì đã bị khóa kín bằng mười ổ khóa lớn nhỏ. Nếu cô không mau chóng thoát ra khỏi đây, toàn bộ công sức và kế hoạch sẽ bị đổ sông đổ bể. Chưa biết chừng, ông lão Lục sẽ đem cô ra mà trừng phạt thích đáng.

Cửu Châu không biết làm thế nào đành men thang bước xuống đất lần nữa. Ở phía ngoài trời vẫn tối đen như mực. Thế nhưng, kẻ kia dường như không có ý định tha cho cô, rắp tâm muốn dồn cô vào chỗ chết.

Thứ mùi hăng hắc kia xộc thẳng vào cánh mũi của cô. Cửu Châu khịt khịt mũi ngửi thử.

Là mùi dầu!

Chẳng lẽ, kẻ kia... là muốn thiêu sống cô ngay tại đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »