Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5591 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 87
vị khách kỳ lạ

❊ ❊ ❊

Cửu Châu bị anh chiếm đoạt trong hơn hai tiếng đồng hồ liên tục, cơ thể cô đã hoàn toàn kiệt sức, nằm yên trên nền mà thở hổn hển.

Từng mảng da thịt trắng ngần của cô đều chi chít những dấu hôn đỏ chói, cơ mạch thỉnh thoảng lại giật nhẹ, hai chân thon dài không ngừng run rẩy. Ngay cả đến việc mặc lại váy ngủ cô cũng không làm được nữa, để Lục Nghị Phàm tự ý giúp cô mặc vào.

- Cửu Châu, tôi muốn hỏi em chuyện này!

Lục Nghị Phàm đỡ cô ngồi dậy, sau đó xoa xoa lưng cho Cửu Châu. Lần nào cũng thế, anh luôn dùng động tác xoa lưng để giúp cô lấy lại bình tĩnh. Mà Cửu Châu cũng đã quen với hành động này của anh từ lâu rồi.

- Vâng!

Cô đáp gọn lỏn, ngữ điệu không mấy vui vẻ. Lục Nghị Phàm ngồi bên cạnh Cửu Châu, trầm giọng nói tiếp:

- Em cảm thấy giữa chúng ta có thể tồn tại thứ gọi là tình yêu hay không?

Câu hỏi bất ngờ này của Lục Nghị Phàm khiến Cửu Châu có chút bất ngờ. Đột nhiên hôm nay anh lại nhắc đến lý thuyết tình yêu với cô, thật là kỳ lạ.

Hai bàn tay Cửu Châu nắm chặt lại, sau đó thẳng thắn tuyên bố:

- Giữa chúng ta... không thể tồn tại tình yêu. Lục Nghị Phàm, tôi thừa hiểu cuộc hôn nhân giữa chúng ta chỉ là thỏa thuận ngầm. Mục đích đằng sau của anh, tôi không quan tâm.

Dứt lời, Cửu Châu chống tay xuống thành hồ, cố gắng dồn sức ngồi dậy, sau đó loạng choạng bước ra khỏi hồ bơi.

Cửa hồ đã được mở bằng hệ thống tự động, phát ra chuỗi âm thanh nặng nề. { TrùmTruy ện.c o m }

Lục Nghị Phàm cũng không suy nghĩ nhiều nữa, nhảy xuống hồ bơi thêm vài vòng cho khỏe khoắn xương cốt lại.

Cửu Châu nằm bò trên giường, mệt mỏi ngủ thiếp đi một lát. Đến khi cô tỉnh lại, Mã Thuần đã ở phòng khách từ lúc nào.

Vừa trông thấy Cửu Châu bước xuống, Mã Thuần liền vội vàng đứng dậy, rót cho cô một ly sữa dâu, cười cười nói:

- Chú Phàm đã rời khỏi đây được nửa tiếng rồi. Tôi còn nán lại chờ cô tỉnh để hỏi thăm qua tình hình sức khỏe. Dạo này nhìn Cửu Châu như lớn thêm nhỉ?

Hai má Cửu Châu đỏ ửng. Dù muốn hay không, cô cũng phải hổ thẹn mà công nhận một điều, dưới sự chăm sóc cẩn thận của Lục Nghị Phàm, Cửu Châu đã lớn hơn thêm một chút.

Thiếu nữ mười tám tuổi đẹp tựa hoa sương, mỗi ngày lại thêm đẹp và quyến rũ hơn.

- Nghị Phàm có việc gấp cần phải giải quyết sao?

Cửu Châu nhẹ nhàng hỏi anh.

Mã Thuần ở lại trò chuyện thêm một lát rồi mới rời đi. Trước khi bóng xe của anh khuất sau phía cổng dinh thự, Mã Thuần vẫn kịp đưa tay vẫy vẫy về phía Cửu Châu, nhiệt tình mời cô:

- Cửu Châu, cuối tuần này tôi sẽ tổ chức buổi dã ngoại trên núi tuyết. Mong cô và chú Phàm sẽ bớt chút thời gian để tham gia cùng nhé!

Cửu Châu vui vẻ gật đầu. Thời gian sắp tới cô cũng đang rảnh rỗi. Chí ít, được đi dã ngoại âu cũng là điều Cửu Châu mong muốn. Chuỗi ngày vừa rồi, cả cô và Lục Nghị Phàm đã cùng nhau trải qua khoảng thời gian tăm tối, đáng sợ khó quên. Vậy nên bọn họ hiện tại đang cần lắm khoảnh khắc xả stress.

Hiểu Mai đang lúi húi làm nữa trong bếp, mồ hôi trên trán chảy ra ướt đầm cả tạp dề. Cửu Châu bước tới, đỡ lấy đôi đũa trên tay Hiểu Mai, dịu dàng đề nghị:

- Chị ra ngoài làm giúp em một cốc nước cam lạnh. Chút nữa Nghị Phàm về sẽ cần uống!

- Nhưng mà...

Hiểu Mai toan ngăn lại liền bị Cửu Châu dùng hai tay đẩy đẩy ra bên ngoài, không quên nở nụ cười ấm áp:

- Nào, cứ nghe em. Em không vận động chút thì sẽ chết vì buồn phiền mất!

Lục Nghị Phàm rất thích ăn canh bào ngư. Thế nên, mỗi ngày bào ngư tươi mới luôn luôn được nhập về đề đầu bếp chế biến. Cửu Châu muốn đích thân bàn tay mình sẽ nấu cho anh một bát canh. Ở trong hầm mộ, anh đã vì cô sống chết nhiều lần.

King... coong...

- Ra đây... ra đây...!

Quản gia Triệu đưa tay ra hiệu cho Hiểu Mai khởi động mở cổng biệt thự. Phía bên ngoài là một cô gái tóc ngắn ngang vai, ăn mặc thời thượng, trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ, gương mặt sắc sảo ung dung bước vào.

Phía sau cô ta là người đàn ông mặc vest lịch lãm, khí thế sang trọng, tác phong quyền quý, vừa nhìn liền biết xuất thân của hai người này không phải dạng tầm thường.

Triệu quản gia khom lưng làm động tác kính mời:

- Xin chào! Hai vị là...

Cô gái tháo kính đen xuống, khóe môi cong nhẹ:

- Chào ngài, tôi là Marianne, con gái thứ hai của tân tổng thống A. P. Bencarin!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »