Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5586 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 93
chồng à!

❊ ❊ ❊

Làn khí sắc lạnh tỏa ra từ con dao nhọn khiến Cửu Châu thầm nuốt nước bọt. Gã đàn ông dùng lưỡi dao quẹt dọc lên má cô một lúc, sau đó từ miệng y liền phát ra một tràng cười khục... khục... đầy ghê rợn.

Chờ cho đến khi âm thanh cứng ngắc của tiếng cửa khép lại vang lên, Cửu Châu vẫn còn không dám mở mắt. Khoảng chừng hơn mười phút sau, lúc này cô mới hé mắt ra nhìn. Mọi thứ đã quay trở lại dáng vẻ yên tĩnh của nó như trước.

Gã đàn ông kia cũng đã rời đi. Sau một lúc quan sát cô cẩn thận, y cứ ngỡ cô đã ngủ say như chết, do vậy mới yên tâm khép cửa bỏ ra bên ngoài.

Cửu Châu thở phào một tiếng, đoạn ngồi dậy bước ra phía cửa, cẩn thận chạm nhẹ lên tay nắm khóa. Cảm giác lạnh buốt truyền tới đầu da thịt của Cửu Châu khiến cô vô thức rùng mình. Một luồng khí lạnh xương sống chạy dọc toàn bộ cơ thể của cô.

Reng... reng...

Tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo Cửu Châu trở lại dòng trạng thái rối ren hiện tại.

Cô ngước nhìn màn hình, đập vào mắt là dòng chữ "Vô liêm sỉ" chạy ngang. Cửu Châu vừa bấm nút nghe, đầu dây bên kia đã truyền tới giọng nói kênh kiệu của Lục Nghị Phàm:

- Bảo bối, trễ ba giây em mới bắt máy nghe đấy. Em có muốn tôi băm nát em ra thành trăm mảnh ngay bây giờ hay không hả?

Cửu Châu nhăn mặt, giơ điện thoại cách xa lỗ tai, mặc cho anh làm càn ở đầu dây bên kia. Cuối cùng, cô chỉ chán ghét mà đáp gọn lỏn:

- Chồng à, hệ miệng của anh bị đứt dây thần kinh rồi hay sao?

Hai chữ "chồng à" được cô thốt ra vô cùng tự nhiên, không có lấy một chút ngượng ngùng hoặc e dè nào cả. Điều này khiến Lục Nghị Phàm thoáng chút đờ đẫn. Anh đưa tay bóp bóp bọt xà bông đang phủ đầy cơ thể, ngửa cổ lên trần nhà mà cười lớn:

- Ha... Hôm nay em lại gọi tôi là "chồng" ư? Chuyện này quả thực rất lạ nhé. Mà này, có phải em đang có âm mưu gì đối với tôi hay không?

- Không có!

Cửu Châu nuốt một ngụm nước bọt, đoạn rành rọt mà nói lại từng chữ:

- Anh bớt tự luyến đi, Thống Đốc thân yêu ạ. Không có việc gì thì tôi cúp máy trước.

- Kìa! Khoan đã!

Lục Nghị Phàm vội vàng ngăn cô lại.

Từ phía ngoài cửa phòng tắm của anh, bất chợt vang lên một giọng nói yểu điệu thướt tha:

- Dạ, Thống Đốc đại nhân. Em đã chuẩn bị xong khăn tắm lau người cho ngài!

Cơ mặt Lục Nghị Phàm hoàn toàn hóa đá mất khoảng vài giây.

Phía bên kia, Cửu Châu cũng bất ngờ không kém. Im lặng một lúc, khóe miệng cô khẽ nhếch, châm biếm nói bằng ngữ giọng giễu cợt:

- Ai được thiếu nữ kỳ lưng cho đâu mà biết!

Tút... tút...

Lục Nghị Phàm còn chưa kịp thanh minh, đầu dây bên kia chỉ còn vọng lại một tràng thanh âm tút... tút dài. Anh lắc đầu khổ sở, đưa tay vặn nước xả sạch lớp bọt khí trên cơ thể mình. Cô gái này thật chẳng chịu tin tưởng anh một chút nào cả.

Đồng hồ lúc này đã điểm một giờ đêm. Lục Nghị Phàm thật khéo quấy rầy giấc ngủ của người khác. Cũng may cho anh, Cửu Châu không hề ngủ say. Nếu không thì...

Cô dùng tay quấn chặt mái tóc dài, đề phòng vướng víu, đoạn chậm rãi mở cửa, nhẹ nhàng bước ra phía ngoài hành lang. Vào thời điểm này, toàn bộ những người trong Lục gia đã ngủ rất say. Đây cũng chính là cơ hội tốt để Cửu Châu thực hiện được mục đích của mình.

Nếu nhà kho là nơi cất giữ những bí mật lớn nhất của Lục Nghị, chắc chắn bên trong cũng sẽ có chút đầu mối về cha mẹ ruột của cô. Mặc dù Cửu Châu không mấy tin tưởng Cửu Mạn Linh, thế nhưng vì muốn tìm ra sự thật, cô vẫn đánh liều quyết định tìm ra chân tướng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »