Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5552 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 47
gây khó dễ

❊ ❊ ❊

Người đàn ông anh tuấn bất phàm đang nằm ngủ ngon lành trên giường kia chính là chồng cô, là chồng của cô đấy. Vậy mà Cửu Châu lại cảm thấy căm hận anh nhiều đến như thế này.

Con dao sắc lạnh đã bị cô cầm đến mức ấm nóng, lưỡi bén cứa mạnh vào lòng bàn tay Cửu Châu. Ngay cả cảm giác đau đớn cắt da cắt thịt, Cửu Châu cũng không còn bận tâm đến nữa.

Cô bước chầm chậm đến bên cạnh Lục Nghị Phàm, ánh mắt hận thù nhìn anh chằm chằm. Cô phải cắt, cắt đứt thứ đã hủy hoại đi danh tiết của cô.

- Đâm đi! Chính giữa tim tôi này. Em làm được mà, phải không?

Lục Nghị Phàm đã tỉnh, xoay lưng nhìn cô cười khẩy. Nhìn làn da lúc trắng lúc xanh của cô gái bé nhỏ trước mặt, Lục Nghị Phàm không nhịn được mà lại muốn mở lời châm chọc:

- Đêm hôm qua em hoang dã lắm cơ mà? Chẳng phải em ôm ấp tôi, khiêu gợi tôi đến cuồng loạn hay sao?

Càng nghe anh nói, hai tai Cửu Châu càng thêm ngứa ngáy. Cô nghiến chặt răng, hít thật sâu một hơi, sau đó ném mạnh con dao xuống dưới đất, mặc cho vết thương ở tay đang không ngừng rỉ máu.

Cửu Châu nhếch miệng, nở nụ cười khinh thường:

- Ồ! Không sao! Coi như đêm hôm qua là tôi bố thí cho anh. Lục Nghị Phàm, anh cũng thèm khát tôi lắm mà, phải chứ?

Hai người nhìn nhau đầy căng thẳng, không ai chịu nhường ai. Đối diện với ánh mắt quật cường của Cửu Châu, Lục Nghị Phàm cũng đành bất lực. Cửu Châu quả thật rất kém về phương diện này. Xem ra, anh cần phải dạy dỗ thêm nhiều lần khác nữa trước khi cô ấy đủ tiêu chuẩn để tốt nghiệp lớp sẵn sàng làm mẹ của con anh.

Lục Nghị Phàm đạp chăn bước xuống giường. Sau khi vệ sinh cá nhân sạch sẽ, anh khoác lên mình bộ áo vest màu đen vô cùng lịch sự, dáng áo hơi bo càng làm tôn thêm cơ thể săn chắc của anh.

Trước khi rời khỏi phòng, Lục Nghị Phàm còn không quên mở lời châm chọc Cửu Châu:

- Tôi đã hứa năm sinh nhật tuổi ba mươi mốt của tôi, tôi sẽ ăn sạch cô. Do vậy, cô yên tâm đi. Thời gian này Lục Nghị Phàm tôi chấp nhận ăn chay!

Trên đầu Cửu Châu không ngừng chảy đầy vạch đen. Nếu anh đã nói thế, có lẽ nào, tối hôm qua bọn họ chưa làm đến bước cuối cùng? Chẳng trách khi Cửu Châu tỉnh dậy không cảm thấy đau nhức vùng dưới, ngoại trừ một vài dấu hôn Lục Nghị Phàm đã để lại trên bầu ngực của cô.

Cửu Châu thở dài, mở cửa bước xuống dưới lầu. Trên bàn ăn lúc này đã để sẵn phần bữa sáng cho cô. Bóng dáng của Lục Nghị Phàm thì không thấy đâu cả.

Hiểu Mai nhanh nhẹn đem tới trước mặt cô một cốc sữa dê, nhẹ nhàng mà nói:

- Thống Đốc đã căn dặn phu nhân phải uống hết cốc sữa này. Tối nay ngài ấy sẽ dẫn cô đến khách sạn Nhị Tân để tham dự một bữa tiệc lớn.

Dự tiệc vốn là điều Cửu Châu không thích. Tuy nhiên, nếu Lục Nghị Phàm đã muốn, cô sẽ đành cắn răng đồng ý vậy.

Quản gia Triệu vẫn như thường lệ đón Cửu Châu đi học. Ngay khi cô mở cửa lớp, đám người Mai Lạc đã chờ sẵn ở đó.

- Cửu Châu, Hạ Ánh đang ở trên sân thượng chờ mày. Nếu mày muốn cứu nó thì hãy tự bước lên đấy.

Cửu Châu đặt chiếc cặp da xuống bàn, cong môi cười khẩy:

- Vì sao tôi phải cứu người lạ?

- Chẳng phải hai đứa chúng mày là bạn tốt hay sao? Được thôi, nếu mày không lên, tao không chắc Hạ Ánh có toàn vẹn mà thoát khỏi tầng thượng hay là không?

Cửu Châu không đáp. Mặc dù cô và Hạ Ánh mới quen nhau không được bao lâu, tuy nhiên tính cách của Hạ Ánh khiến cô cảm mến. Hơn nữa, Cửu Châu sẽ không bao giờ chịu khoanh tay đứng nguyên nhìn Hạ Ánh gặp nạn. Nếu Mai Lạc đã muốn gây sự với cô, vậy thì cô cũng sẵn sàng đối diện mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »