Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5634 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 19
cô không phải con dâu của tôi

❊ ❊ ❊

Diêu Dung hoảng hốt lao lên phía trên, vòng tay đỡ lấy Phương Tịnh Thanh. Cô ta ngã từ trên cao xuống, lăn vài vòng trên bậc cầu thang, cả người đập mạnh xuống nền đất, ngất lịm ngay tức khắc.

- Tịnh Thanh, Tịnh Thanh, người đâu?

Diêu Dung la lên thất thanh.

Quản gia Lý vội vàng chạy tới, nhanh chóng sai người gọi xe cứu thương.

Sau một thoáng sững sờ, Cửu Châu không thể nào ngờ, một người con gái với vẻ ngoài thanh thuần, hiền lành như Phương Tịnh Thanh lại có thể tự làm tổn thương chính mình chỉ vì muốn hãm hại cô.

Bàn tay vẫn giơ trên không của Cửu Châu dần được hạ xuống. Cô bước nhanh về phía Phương Tịnh Thanh, muốn xem vết thương của cô ta thế nào.

Chát!!!

Một cái tát trời giáng lập tức đáp thẳng xuống gương mặt xinh đẹp của Cửu Châu.

Diêu Dung nhìn cô bằng ánh mắt hằn học, hằm hè trong cuống họng:

- Cô chính là ả đàn bà mà Nghị Phàm mới cưới về? Thứ đàn bà lòng dạ rắn độc!

Qua tác phong và cách xưng hô của người làm đối với bà ta, Cửu Châu đã đoán ra người phụ nữ trước mặt này chính là dì năm, mẹ ruột của Lục Nghị Phàm.

Cô để mặc cho một bên má đã bị đỏ rát, lễ phép trả lời:

- Vâng, tôi là Cửu Châu, vợ của anh Lục.

- Câm mồm!!!

Diêu Dung nghiến răng ken két, dùng tay chỉ thẳng vào mặt Cửu Châu mà quát:

- Cô không phải là con dâu của tôi. Vĩnh viễn cũng không phải con dâu của tôi. Hãy nhớ lấy và cút xéo ngay khỏi cái gia đình này lập tức!!!

Diêu Dung giậm chân chửi bới.

Phương Tịnh Thanh đã được chuyển vào bệnh viện nhanh chóng. Nhìn sơ qua vết thương của cô ta, cũng không có gì đáng e ngại. Phương Tịnh Thanh rất khôn khéo, cô ta biết cách ngã như thế nào để tránh né tối đa tổn thương ở vùng đầu. Do vậy, cơ thể chỉ bị vài vết bầm tím.

Trước thái độ căm ghét của Diêu Dung, Cửu Châu vẫn rất bình thản. Cô nhìn thẳng vào mắt bà ta, quật cường mà đáp:

- Thưa phu nhân, dù phu nhân không muốn, nhưng tôi vẫn là vợ đích danh trên giấy kết hôn của Thống Đốc. Nếu bây giờ phu nhân muốn đuổi tôi ra khỏi nhà, không sao, tôi sẽ đi. Nhưng cho đến khi Thống Đốc về, chúng tôi vẫn là vợ chồng hợp pháp.

Thực ra, Cửu Châu cũng không muốn ở lại trong phủ Thống Đốc một chút nào cả. Cô luôn cảm thấy bản thân bị kìm kẹp, giam giữ, mất dần đi sự tự do. Được chuyển ra ngoài sống, đây là điều Cửu Châu cảm thấy thoải mái nhất.

Nếu ông trời đã tạo cho cô cơ hội thì tội gì mà không nhanh tay nắm lấy?

Lời nói của Cửu Châu như dội vào mặt Diêu Dung một gáo nước lạnh. Cô nói vậy chẳng khác gì Diêu Dung thân là mẹ chồng mà lại đuổi con dâu ra khỏi nhà.

Bà ta tức đến nghẹn họng, nhìn Cửu Châu bằng ánh mắt căm ghét sâu tận xương tủy.

- Được! Nếu cô đã muốn như vậy, thì mau gói ghém hành lý mà cút xéo khỏi đây ngay cho tôi. Tịnh Thanh là con dâu của tôi, cô đừng hòng cướp đi vị trí của nó.

Nói xong, Diêu Dung quay gót bước ra phía cửa. Trong sảnh chính lúc này chỉ còn một mình Cửu Châu đang đứng lặng ở bên dưới. Khóe môi cô khẽ nhếch. Xem ra, trên đời này, lòng dạ con người vẫn là thứ đáng sợ nhất.

- Cửu Châu, nếu cô không chê, có thể dọn đến nhà tôi ở.

Mã Thuần đứng ở phía bên trên lầu, hai tay dựa vào lan can, nhẹ nhàng nói.

Mặc dù anh nói thế, nhưng Mã Thuần thừa hiểu, cô gái nhỏ này chắc chắn sẽ không rời đi. Cửu Châu ngước nhìn anh, có chút bối rối. Chắc chắn, Mã Thuần đã chứng kiến được toàn bộ cuộc cãi vã khi nãy giữa cô và Diêu Dung, liền nở nụ cười gượng gạo.

- Cảm ơn ý tốt của anh. Nhưng tôi sẽ dọn ra ngoài ở, chí ít đến khi Thống Đốc trở về.

Cửu Châu nói xong liền xoay người bước lên phòng, chuẩn bị dọn dẹp đồ đạc, bờ môi căng mọng nhẹ nhàng cong.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »