Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5574 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 16
ăn vạ

❊ ❊ ❊

- Anh ăn nói hàm hồ gì vậy?

Cửu Châu bực bội gắt gỏng.

- Mã Thuần là cháu trai của anh, cháu trai của anh đấy!

Cô nhìn thẳng vào mắt Lục Nghị Phàm, không quên nhấn mạnh lại một lần nữa.

Bàn tay đang nắm chặt eo của Cửu Châu càng thêm siết chặt hơn, khiến cô phải nhăn mày la lên thất thanh:

- Đau...

Khóe miệng Lục Nghị Phàm khẽ nhếch, sau đó buông tay khỏi eo nhỏ Cửu Châu, không quên mở lời đe dọa:

- Chăm sóc tốt cho Mã Thuần. Một giờ nữa tôi phải quay lại Nhật Bản giải quyết một số chuyện. Nếu cô sau lưng tôi lén lút quan hệ vô tổ chức, tôi sẽ trừng phạt cô thích đáng.

Không để Cửu Châu kịp mắng lại mình, Lục Nghị Phàm đã nghênh ngang rời đi.

Làn da trắng ngần của Cửu Châu lúc trắng lúc xanh, anh xem cô là thứ phụ nữ trắc nết đến thế ư?

Tuy nhiên, vì Lục Nghị Phàm sắp.rời đi, Cửu Châu sẽ có một khoảng thời gian yên tĩnh. Do vậy, cô chợt cảm thấy thâm tâm thoải mái hơn rất nhiều.

Cô cẩn thận múc cháo tổ yến ra chén, nhờ Lạc Xuyên đem lên cho Mã Thuần dùng thử.

- Phu nhân, người cũng đã vất vả rồi, nên ăn một chút gì đó.

Lạc Xuyên không quên nhắc nhở Cửu Châu. Cô gái nhỏ này đã loay hoay dưới bếp gần năm tiếng đồng hồ rồi.

Cửu Châu mỉm cười lắc đầu, bỗng dưng trên nhà truyền tới một loạt âm thanh hỗn tạp, tựa như tiếng cãi vã.

Cô tháo tạp dề, chỉnh lại váy áo, sau đó rảo bước lên phía trên sảnh chính.

Trong không gian rộng lớn, Lục Nghị Phàm đang ngồi dựa lưng lên thành ghế sô pha, hai chân vắt chéo nhau, nhìn kẻ đối diện bằng một nửa con mắt.

Phương Tịnh Thanh nước mắt ngắn dài, khép nép đứng sau lưng một người đàn ông tuổi ngoài tứ tuần, gương mặt ông ta đỏ ngầu, cơ hồ như đang rất tức giận.

Trái với biểu cảm của hai người họ, thái độ của Lục Nghị Phàm lại vô cùng bình thản. Anh tựa như một cục sắt đá, dù cho ném, đạp, hay đập vỡ, thậm chí là nghiền nát thì trên gương mặt vẫn chỉ giữ nguyên một biểu cảm lạnh lùng, vô tình đến như thế.

- Lục Nghị Phàm!

Người đàn ông hất hàm kêu lớn.

- Cậu dám bội ước với Phương gia? Cậu nên nhớ hai nhà chúng ta đã có giao hẹn từ trước, Tịnh Thanh và cậu sẽ kết hôn với nhau cơ mà?

Thì ra, ông ấy chính là Phương Triết, cha đẻ của Phương Tịnh Thanh.

Bởi sự việc Lục Nghị Phàm đột ngột lấy vợ, Phương Triết không chịu được mà đến tận đây để nói cho ra nhẽ.

Xem ra, Lục Nghị Phàm lần này rơi vào thế khó xử rồi.

Phương Triết đưa mắt liếc xéo Cửu Châu, nhếch môi nở nụ cười châm chọc:

- Con hồ ly tinh kia rốt cuộc đã giở trò gì mà chỉ trong vòng một đêm đã quyến rũ được cậu, hả?

Lục Nghị Phàm đặt tách trà xuống bàn. Âm thanh đáy cốc chạm mạnh lên bàn kính hết sức chói tai.

Anh hơi nghiêng nghiêng đầu, nhìn chồng vali mà Phương Tịnh Thanh đem theo khi nãy, không nhịn được mà phì cười:

- Sao vậy, chú Phương? Đem cả vali đến đây để ăn vạ ư?

Phương Triết hừ lạnh, nhếch môi đáp:

- Vì hôn ước giữa hai nhà, người ngoài đều đã biết, Tịnh Thanh đã từ chối rất nhiều cuộc hôn ước khác. Nếu bây giờ cậu không kết hôm với con bé, mặt mũi nhà họ Phương ném cho chó gặm à?

- Ý chú là muốn Phương Tịnh Thanh chuyển tới phủ Thống Đốc?

Lục Nghị Phàm khẽ chau mày, dáng vẻ không vui mà hỏi ngược lại.

Phương Triết cũng rất thẳng thắn, gật đầu chắc chắn.

Có lẽ, ông ta thừa biết, hiện tại nếu ép Lục Nghị Phàm phải cưới Phương Tịnh Thanh, anh nhất mực sẽ không đồng ý.

Nhưng nếu để Phương Tịnh Thanh chuyển tới ở trong phủ Thống Đốc, đường dài lắm ngựa hay, lo gì có ngày anh hùng không thể vượt qua ải mỹ nhân được!

Nhìn gương mặt thanh thuần có chút đáng thương của Phương Tịnh Thanh, Cửu Châu chỉ khẽ tặc lưỡi.

Bản thân cô thì muốn thoát ra khỏi cuộc hôn nhân bắt buộc này, vậy mà Phương Tịnh Thanh lại muốn lao đầu vào thứ tình yêu không có hồi đáp.

Thật là trêu ngươi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »