Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5432 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 97
châu bé bỏng của tôi

❊ ❊ ❊

Dựa theo sự hướng dẫn của Lục Trịnh, Cửu Châu cuối cùng cũng đã an toàn quay trở lại phòng ngủ của mình. Phía sau nhà kho lúc này đang náo loạn, xôn xao, người người hò hét nhau cùng lao vào dập lửa.

Nghĩ lại toàn bộ sự việc xảy ra khi nãy, tâm trạng của Cửu Châu vẫn có chút hoảng loạn. Nếu Lục Trịnh không tới kịp, có lẽ cô đã trở thành một cái xác cháy xém, khô đét mất rồi.

Nhắc đến Lục Trịnh, Cửu Châu càng thêm trăm phần nghi vấn. Vì sao anh lại có mặt đúng lúc cô đang gặp nguy hiểm để ra tay cứu giúp chứ? Và kẻ đã rắp tâm muốn thiêu sống cô là ai kia? Y và gã đàn ông lén lút vào phòng của cô, phải chăng là cùng một người?

Hàng loạt câu hỏi khó khăn liên tiếp xuất hiện trong đầu của Cửu Châu, làm cho đầu óc cô hết sức rối bời. Vì đề phòng Lục Nghị nghi ngờ mình, Cửu Châu vội vàng thay một chiếc váy ngủ mới, sau đó chui lại vào chăn, nằm yên lặng không nhúc nhích.

Cộc... cộc...

- Cửu Châu, con đã ngủ chưa?

Phía ngoài cửa, Dương Hoa đưa tay gõ nhẹ, miệng thỉnh thoảng còn ngáp vài cái. Là ông lão Lục bắt bà đến phòng Cửu Châu để kiểm tra cô, quan sát xem cô có mặt ở nhà kho hay không?

Cạch!

Cánh cửa được mở ra. Cửu Châu với mái tóc rối bù, gương mặt ngái ngủ nhìn Dương Hoa, khẽ vươn vai một chút:

- Dạ, phu nhân. Con đã ngủ được một giấc. Người đến tìm con có chuyện gì hay sao?

Nhìn bộ dạng mệt mỏi này của cô, Dương Hoa liền gật đầu đầy mãn nguyện.

- Ồ, không có gì cả. Tiện đi ngang qua đây nên dì muốn hỏi thăm con một chút. À, nhà kho bị kẻ gian châm lửa đốt cháy, gia nhân đang ra sức dập lửa. Con đừng nên qua đó kẻo nguy hiểm.

Dứt lời, Dương Hoa liền xoay lưng rời đi. Ngay khi bóng dáng bà khuất sau hành lang, Cửu Châu mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô đóng chặt cửa phòng, lên giường kéo chăn che nửa khuôn mặt. Ngoài trời cũng đã gần sáng, cô không ngủ thêm được nữa. Cửu Châu hết xoay bên nọ sang bên kia, cứ mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh Ngọc Diên Hinh lại hiện về trong trí nhớ của cô. Cửu Châu không hiểu, mỗi khi nhớ lại gương mặt ấy, trong lòng cô chợt cảm thấy thân quen đến kỳ lạ.

Sáng sớm hôm sau, Cửu Châu dọn dẹp lại phòng, bình thản bước xuống dưới lầu. Ông lão Lục đã ngồi trịnh trọng trên ghế, bên cạnh còn có Lục Trịnh và Dương Hoa phu nhân. Vừa trông thấy cô, ánh mắt của Lục Trịnh đã có chút đổi khác.

Anh nhanh nhẹn mở miệng bắt chuyện:

- Thì ra đây là em dâu út. Chào em, anh là Lục Trịnh.

Cửu Châu cũng hiểu ngay ra ý đồ của anh, bèn cúi chào đáp lễ:

- Em là Cửu Châu. Nghe danh anh đã lâu, bây giờ mới được gặp mặt!

Hai người phối hợp vô cùng ăn ý, ông Lục hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ một chút sơ hở nào cả.

- Mẹ kiếp! Lục Trịnh, con phải tìm ra bằng được kẻ nào dám đốt cháy nhà kho cho cha. Cha mà tóm được hắn, đừng hòng cha để hắn sống sót!

Ông lão Lục tức đến run người, đưa tay đập mạnh xuống bàn mà mắng nhiếc.

Cửu Châu còn ở lại thêm một chút nữa, sau đó bèn đứng dậy xin phép ra về.

Trước khi cô rời đi, Lục Trịnh bèn bước theo cô ra phía hầm đỗ xe, hai tay khoanh trước ngực mà cười cười nói:

- Khi nào Nghị Phàm trở về, mời hai vợ chồng em cùng nhau dùng bữa.

- Vâng. Em cảm ơn anh! Em sẽ gửi lời tới Nghị Phàm!

Cửu Châu nở nụ cười dịu dàng, đoạn đóng cửa xe, nhanh chóng phóng ra khỏi biệt thự.

Lục Trịnh còn nhìn theo bóng xe của cô một lúc, sau đó mới quay trở lại sảnh chính.

Tin tức về vụ cháy nhà kho của biệt thự rất nhanh đã truyền tới tai của Lục Nghị Phàm. Cửu Châu vừa mới bước lên phòng cưới, điện thoại đã reo inh ỏi.

Đầu dây bên kia, giọng nói trầm khàn pha chút sốt sắng của anh vang lên giòn giã:

- Châu bé bỏng của tôi, nói đi, vụ cháy nhà kho lần này có phải do em gây ra hay không?

Nghe anh hỏi, Cửu Châu vẫn vô cùng bình thản, chỉ ung dung lạnh lùng mà đáp:

- Tôi chỉ thay anh làm một người con có hiếu. Còn nhà kho kia ư, anh nghĩ tôi có đủ hứng thú để tự tay châm lửa, thiêu đốt à?

Trầm ngâm một lúc, Lục Nghị Phàm mới nói tiếp:

- Tôi biết thế nào được. Với tính cách dở hơi của em, cũng có khả năng lắm chứ!

Những lời châm chọc của Lục Nghị Phàm khiến Cửu Châu vô thức bật cười. Cái gã này, ngoại trừ những lúc lạnh lùng, băng lãnh ra, nhiều khi anh cũng tếu táo vô cùng.

Lục Nghị Phàm toan cúp máy, Cửu Châu chợt nhớ ra cô còn có điều muốn hỏi anh, liền vội vàng ngăn lại:

- Khoan đã... Tôi... tôi có điều này muốn hỏi anh!

Lời chưa thốt ra mà hai má Cửu Châu đã đỏ bừng bừng. Cô hít sâu một hơi hòng lấy lại can đảm, ngay sau đó mới dũng cảm nói tiếp:

- Trên... à ừm... trên... mông...

Sự ấp úng, lấp lửng của cô khiến Lục Nghị Phàm có chút khó chịu. Anh mở miệng châm chọc:

- Kìa... Em muốn nói là em đang thèm tôi, em khao khát và ham muốn tôi ư? Có phải lúc này em đang tưởng tượng ra cảnh được tôi âu yếm, vuốt ve toàn bộ cơ thể, phải không thưa phu nhân yêu quý?!

- Lục Nghị Phàm bỉ ổi, vô liêm sỉ!

Cửu Châu hét ầm lên trong điện thoại, sau đó bực bội cúp máy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »