Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5413 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 65
nếu em không tỉnh, tôi sẽ hôn nát ngực em

❊ ❊ ❊

Cửu Châu, em có nghe thấy tôi đang nói gì không?

Trong cơn mê man, Cửu Châu có cảm giác như bản thân mình đang nghe thấy giọng nói khàn đặc của Lục Nghị Phàm vậy.

Cô khẽ nhăn mặt, hai mi mắt trĩu nặng, muốn mở ra nhưng lại không được.

- Nếu em không mở mắt ra nhìn tôi, tôi sẽ hôn nát môi em, à không, hôn nát ngực em ngay tại đây cho em xem!

Mồ hôi trên trán Lục Nghị Phàm vẫn không ngừng túa ra, ướt đầm lưng áo. Cả người anh lúc này vô cùng nhơ nhớp, bẩn thỉu, lại còn phảng phất cả mùi xác chết thối khắm.

Nhìn người con gái nhỏ bé trước mặt hai mắt vẫn nhắm nghiền, tâm Lục Nghị Phàm nóng như lửa đốt. Anh thật không ngờ phu nhân của anh lại dám nhảy xuống dưới hố sâu này. Lá gan của cô cũng không hề nhỏ.

May mắn cho họ, phía dưới này là thi thể của hơn ba mươi quân sĩ xếp chồng lên nhau, do vậy ngay khi Lục Nghị Phàm và Cửu Châu rơi xuống, lực va chạm cũng được giảm bớt đi rất nhiều.

Phía bên dưới lỗ hố này là một mật thất rộng mênh mông, tuy nhiên quang cảnh xung quanh lại chỉ là một đống hỗn tạp, đổ nát.

Nhìn khóe miệng Cửu Châu vẫn còn dính máu, Lục Nghị Phàm bèn xé rách mảnh áo của mình, đem cuộn tròn lại, sau đó lau miệng cho cô.

Cửu Châu bỗng cảm thấy môi mình ươn ướt, ấm nóng, cố gắng dùng toàn bộ sức lực của mình để mà mở mắt ra nhìn. Đập vào mắt cô là ngũ quan hoàn mỹ như tạc tượng của Lục Nghị Phàm. Anh đang cúi xuống mà hôn cô say đắm.

Ưmmm

Nghe tiếng rên khe khẽ của Cửu Châu, hai mắt Lục Nghị Phàm chợt sáng rực. Anh rời khỏi môi cô một cách lưu luyến, sau đó nhẹ nhàng đỡ Cửu Châu ngồi dậy, còn không quên vòng tay ra sau mà vỗ vỗ lưng cho cô.

Động tác của anh hết sức nhẹ nhàng. Nếu giữa hai người không có thứ khoảng cách ghét bỏ lớn kia, chắc có lẽ mối quan hệ này sẽ tiến triển thêm một bước nữa.

- Em ngủ như chó con béo bụ vậy? Có biết tôi đã gọi em gần trăm lần hay không hả?

Lục Nghị Phàm chau mày mở miệng mắng.

Cửu Châu không đáp, chỉ đưa mắt nhìn xung quanh. Sau khi trông thấy đống xác chết trương phình kia, dạ dày của cô không thể chịu đựng thêm được nữa, lập tức cuộn trào, gập người mà nôn thốc nôn tháo.

Cửu Châu nôn đến rát cả cuống họng, tròng mắt căng cứng tựa hồ như muốn nổ tung.

Cô đưa tay bám lấy áo Lục Nghị Phàm, yếu ớt mà nói:

- Phiền anh đưa tôi tránh xa khỏi đây. Nếu không, tôi sẽ chết mất.

Trông thấy dáng vẻ khẩn khoản của Cửu Châu như thế này, Lục Nghị Phàm không nhịn được mà phì cười. Anh vòng tay bế xốc cô lên, sau đó loạng choạng bước từng bước, tiến về phía sát vách ra bên ngoài.

Sau khi cách đống xác chết một đoạn tương đối xa, lúc này Lục Nghị Phàm mới buông Cửu Châu xuống. Hai người ngồi tựa trên vách tường, thở dốc không ra hơi. Bây giờ, tìm đường ra khỏi nơi này quả thực rất khó. Cổ mộ Ai Cập thường được xây dựng rất nhiều ngóc ngách, bẫy cạm, nếu không cẩn thận chỉ e hai người sẽ chết khô tại đây.

Trầm ngâm một lát, Cửu Châu mới quay sang nhìn anh, nhỏ giọng hỏi:

- Nghị Phàm, anh và Dương Vĩ có mối thù không đội trời chung ư?

Lục Nghị Phàm nghe hỏi liền chau mày, cố gắng lục tung toàn bộ ký ức của mình ra để tìm ra đáp án. Tuy nhiên, dù anh có vắt óc đến kiệt quệ như thế nào đi chăng nữa cũng không thể nào nhớ được nổi.

- Không có! Tôi không quen biết Dương Vĩ.

Anh trả lời vô cùng chắc chắn.

Cửu Châu không hỏi thêm, đưa mắt nhìn lên thành vách, thâm tâm vô cùng phức tạp. Mọi thứ như đang chống đối lại cô và Lục Nghị Phàm vậy. Thôi được, dù có tồi tệ như thế nào đi chăng nữa, Cửu Châu vẫn sẵn sàng đối mặt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »