Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5616 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 10
gương mặt vô tội

❊ ❊ ❊

Hai mắt Phương Tịnh Thanh lập tức sa sầm hẳn xuống, nhìn chằm chằm người con gái xinh đẹp trước mặt. Ngũ quan thanh tú, tác phong cao quý, xinh đẹp hoàn hảo. Phải nói, xét về phương diện nhan sắc, Cửu Châu hơn hẳn Tịnh Thanh vài bậc.

Nhìn người đàn ông mình yêu đang ôm chặt lấy Cửu Châu, Tịnh Thanh tức điên người. Tuy nhiên, cô ta cố gắng nén cơn giận vào bên trong, bày ra bộ mặt dịu dàng, mỉm cười mà đáp:

- Ồ, thì ra đây là chị dâu. Chị dâu, chị đừng hiểu nhầm. Từ bé em và anh Lục Phàm đã chơi thân với nhau nên mới thân thiết đến như thế.

Tịnh Thanh vừa nói, vừa đưa tay cầm lấy bàn tay Cửu Châu, kéo cô lại phía mình, điệu bộ vô cùng thân thiết.

Lục Nghị Phàm cũng không nói gì nữa, tiếp tục ngồi xuống ghế, nhàn nhã thưởng thức ly trà Cửu Châu pha cho.

Phương Tịnh Thanh kéo Cửu Châu ngồi xuống bên cạnh, thân thiết hỏi thăm:

- Chị và anh Phàm kết hôn lúc nào, sao em không hay biết?

Trước câu hỏi này, Cửu Châu cũng cảm thấy vô cùng khó xử. Cô đưa mắt ái ngại nhìn Lục Nghị Phàm, thấy anh không nhìn về phía mình, đành lấy một lý do tùy ý mà chống chế:

- À, chúng tôi mới kết hôn hôm qua, là kết hôn đơn giản chỉ người trong gia đình mới biết.

- Em nghe nói, hôm qua chú Lục lấy thêm vợ. Vậy ra là anh Phàm ư?

Cửu Châu chỉ cười, không đáp.

Trong lòng Phương Tịnh Thanh thừa hiểu, cuộc hôn nhân của hai người này có chút gì đó không đúng lắm. Rõ ràng là ông Lục Nghị lấy vợ, vậy mà cuối cùng lại thành con trai út Lục Nghị Phàm.

Với danh nghĩa và thân phận cao quý là Thống Đốc quân được người người coi trọng, vậy mà hôn lễ diễn ra lại không có ai hay biết.

- Cửu Châu!

Lục Nghị Phàm lên tiếng gọi.

Cửu Châu đưa mắt nhìn anh, nhẹ nhàng đáp lời.

- Em lấy cho anh chút đồ tráng miệng.

Qua động tác và cuộc đối thoại của hai người, nếu người ngoài không biết thì sẽ nghĩ hai người họ là một cặp vợ chồng yêu thương nhau hết mực.

Nhác thấy Cửu Châu đang muốn xuống bếp, Phương Tịnh Thanh đã đứng dậy, khoác tay cô cùng đi theo.

Ông Lục nhìn hai người con gái trước mặt, lông mày chợt nhíu chặt lại:

- Nhà họ Phương cũng không phải hạng tầm thường. Con nghĩ sao nếu ông Phương biết con hủy bỏ hôn ước, ngang nhiên qua mặt ông ta mà cưới vợ?

Khóe môi Lục Nghị Phàm nhẽ nhếch, kiên định mà đáp:

- Không cưới là không cưới. Thống Đốc quân chỉ được phép cưới duy nhất một người vợ.

- Hừ, chính phủ Nhật Bản ra yêu sách vô lý như thế cơ à?

Ông Lục hỏi ngược lại anh. Đàn ông năm thê bảy thiếp, cưới thêm vợ nữa đâu phải chuyện gì quá khó khăn, to tát.

Nghe cha hỏi, Lục Nghị Phàm chỉ cười cười:

- Yêu sách này do chính con đề ra!

Phía dưới phòng bếp, Cửu Châu đang loay hoay gọt chút hoa quả.

Lục Nghị Phàm muốn cô đích thân tự tay làm đồ ăn cho anh, chứ không muốn gọi người giúp việc. Nhìn dáng vẻ chỉn chu gọt từng miếng trái cây của Cửu Châu, Phương Tịnh Thanh càng lúc càng cảm thấy căm ghét.

Ả đàn bà này là cái thá gì cơ chứ mà khiến Lục Nghị Phàm phải vội vàng kết hôn đến như vậy?

Cửu Châu vẫn cắm cúi làm việc, không hề hay biết người con gái đối diện đang nhìn mình bằng ánh mắt hằn học, chỉ thiếu chút nữa thôi là cô ta đã có thể đem Cửu Châu ra mà nghiền nát trong lòng bàn tay.

- Chị dâu, chị với anh Phàm quen nhau như thế nào?

Động tác gọt táo của Cửu Châu khẽ dừng, Tịnh Thanh... là đang muốn thăm dò cô!

- Chuyện dài dòng lắm, tôi cũng không tiện kể.

Òng.. ọc...

Phía bên trên bếp, người giúp việc đang đun sôi một ấm nước nóng. Tịnh Thanh nhanh nhẹn đứng dậy tắt bếp, sau đó rót ra cho mình một ly nước nóng.

Cô ta vẫn nhớ, khi còn nhỏ, có lần Tịnh Thanh không may làm đổ nước nóng vào chân, là Lục Nghị Phàm đã giúp cô ta băng bó.

Tịnh Thanh nâng nâng chén nước trong tay, nhìn Cửu Châu đầy phức tạp:

- Anh Phàm và em đã có hôn ước với nhau từ bé. Ai ngờ, chỉ trong một năm không gặp, anh ấy đã có vợ.

Khóe môi Cửu Châu khẽ cong. Tịnh Thanh càng khích bác cô bao nhiêu, cô càng cảm thấy hứng thú bấy nhiêu.

Nhìn thái độ không mấy quan tâm của Cửu Châu, Phương Tịnh Thanh càng thêm ngứa mắt.

Cô ta nhẹ nhàng liếc về phía phòng khách, sau đó cắm răng đổ ngược cốc nước nóng lên bàn tay của mình. Ngay lập tức, một mảng da trắng ngần đỏ ửng lên, nhanh chóng bị phỏng rát.

- Á... á...

Nghe tiếng la thất thanh dưới bếp, Lục Nghị Phàm đứng bật dậy, rảo bước nhanh xuống phía dưới.

Phương Tịnh Thanh nước mắt rưng rưng, gương mặt vô cùng tội nghiệp đang nắm chặt bàn tay bị phỏng rát chả mình, nhìn Cửu Châu bằng ánh mắt hết sức vô tội:

- Chị dâu, em biết em không nên kể với chị về kỷ niệm giữa em và anh Phàm. Em biết em sai rồi, thành thực xin lỗi chị.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »