Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5449 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 32
ngàn cân treo sợi tóc

❊ ❊ ❊

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp quật cường của Cửu Châu, Nhã Hân đành phải cắn răng mà đồng ý. Bàn tay cô nắm chặt cây gậy đánh bóng, núp sau khe cửa, thỉnh thoảng cơ thể lại run cầm cập.

Cửu Châu đưa tay vuốt nhẹ mồ hôi, đoạn chạy vào trong góc phòng lấy ra một lọ nước rửa chén chỉ còn một phần ba, lại đổ thêm ít nước vào, sau đó xóc lên cho đều.

Thịch... thịch...

- Anh Phách, xong chưa? Trễ mười hai phút rồi đó!

Tiếng đập cửa mỗi lúc một vang lên rền rĩ. Động tác của Cửu Châu càng thêm gấp gáp hơn. Cô đổ đầy nước rửa chén đã xóc xuống nền nhà, sau đó ngồi chắn trước người Ân Phách.

Nếu Mạc Huy mở cửa trông thấy Ân Phách nằm bẹp dưới đất, chắc chắn anh ta sẽ hét lên gọi người tới giúp. Bởi hai cô gái chân yếu tay mềm, cho nên chỉ có thể trừ khử từng người một.

Mạc Huy chờ lâu sốt ruột, không kiêng nể gì mà vặn khóa mở cửa. Hắn rất thông minh, đứng bên ngoài ló đầu vào bên trong để quan sát trước. Trông thấy Cửu Châu trên người mặc chiếc áo bra đang nằm cạnh Ân Phách, cả người hắn bắt đầu sục sôi dục vọng, xoa xoa hai lòng bàn tay, sau đó bước chân vào bên trong phòng.

Ngay khi Mạc Huy giơ tay đóng cửa, vừa đi được một bước, cả người hắn đã ngã sõng soài trên nền đất do nước rửa chén trơn nhẵn, mặt đập xuống nền đất dưới tác động mạnh đau điếng.

- Á...

Mạc Huy kêu lên thất thanh, máu mũi chảy ra ồ ạt. Vừa lúc Nhã Hân từ phía sau giơ gậy đập mạnh vào gáy hắn, Mạc Huy chỉ kịp giãy giụa một chút rồi cũng ngã lăn quay ra đất.

Cửu Châu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cùng Nhã Hân nở nụ cười rạng rỡ. Năm gã đàn ông giờ chỉ còn ba gã, tuy nhiên kế hoạch này không thể áp dụng cho lần sau được.

Nhã Hân vì vui sướng quá độ, bất ngờ hét to ầm ĩ:

- Cửu Châu, mình đã đánh gục được một gã rồi!

Suỵt!!!

Cửu Châu hốt hoảng đưa tay che miệng Nhã Hân. Bởi tiếng la của Nhã Hân quá to, do vậy ba gã còn lại đang đứng cách đó không xa đã nghe thấy động tĩnh khác thường, lập tức ném mẩu thuốc lá đang hút dở mà chạy nhanh về phía căn phòng.

- Mở cửa ra! Ân Phách, Mạc Huy!

Tiếng đập cửa ầm ĩ vang lên không ngừng. Nhã Hân không thể ngờ, kế hoạch tưởng chừng như toàn vẹn kia lại bị cô ấy phá nát chỉ sau một tiếng la sung sướng. Nếu không nhanh chóng ra khỏi đây, ba gã đàn ông kia sẽ giết chết bọn họ ngay lập tức.

Cửu Châu kéo tay Nhã Hân chạy vào nhà vệ sinh. Bên trong khu vệ sinh có một chiếc cửa sổ nhỏ, đủ để một người chui qua. Vì đây là tầng một nên không lo lắng về độ cao. Cửa sổ được làm bằng kính, bởi vậy Cửu Châu cầm viên gạch khi nãy, dùng lực đập thật mạnh vào cửa.

Choang... choang...

Cửa kính cuối cùng cũng được mở ra. Cửu Châu ôm vai Nhã Hân, lắc mạnh:

- Cậu nín đi. Bây giờ phải chui qua đây thật nhanh chóng thì chúng ta mới thoát được! Cậu đi trước, tớ sẽ đi sau canh chừng.

Nhã Hân nhìn cửa sổ bé hẹp, lại cáu bẩn nham nhở, trong lòng có chút chần chừ, đứng khựng không dám đi. Cửu Châu sốt ruột giục lớn:

- Nhã Hân, mau đi đi.

- Nhưng mà...

Nhã Hân do dự lắc lắc đầu. Thời gian càng lúc càng gấp rút. Ngoài nhà khách, ba gã còn lại đã phá được cửa xông vào, đang lùng sục tìm hai cô gái khắp nơi.

- Mau lên!

Cửu Châu không nhịn được nữa bèn dùng tay đẩy người Nhã Hân về phía cửa sổ. Cuối cùng cô ấy cũng chịu chui qua, sau đó an toàn nhảy xuống đất.

Mồ hôi trên trán Cửu Châu không ngừng rịn ra. Cô nhìn Nhã Hân vẫn còn đang đứng ngây ngốc dưới đất, giơ tay dặn dò:

- Cậu chạy thật nhanh về phía Đông, sau đó tìm người kêu cứu. Tớ sẽ đuổi theo sau!

Nhã Hân lập tức gật đầu, sau đó dùng toàn bộ chút sức lực còn lại chạy thật nhanh đi ra ngoài.

- A đây rồi! Con đàn bà khốn khiếp này!

Ba gã đàn ông bặm trợn cũng vừa lúc đạp cửa bước vào. Trông thấy Cửu Châu đang đứng nép bên cạnh cửa sổ, bọn chúng đã hiểu ra vấn đề.

Gã đàn ông cao nhất trong số ba kẻ còn lại lập tức bước đến bên cạnh Cửu Châu, chĩa vào cổ cô một con dao nhọn hoắt:

- Mày dám giở trò sau lưng tao. Để xem tao dạy dỗ mày kiểu gì cho thích đáng!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »