Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5687 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 57
lấy răng sói

❊ ❊ ❊

A Nhị lim dim đôi mắt mà tận hưởng cảm giác nhẹ nhõm. Mãi một lát sau mới chịu kéo khóa quần, xoay lưng toan bước về phía doanh trại.

Hú... hú...

Bất ngờ, từ phía sau lưng anh ta chợt vang lên một tiếng gầm rú khủng khiếp. Âm thanh phát ra vô cùng chói tai, kéo dài trong không gian chừng hơn một phút mới chịu dừng lại.

A Nhị đưa tay lau lau mồ hôi lạnh trên trán, trái tim không ngừng đập thình thịch. Cuộc sống sinh tồn đã rèn giũa cho anh ra kinh nghiệm phân biệt tiếng sói đói và sói lúc ăn no như thế nào. Nếu như A Nhị không nhầm, ngay lúc này đây, bản thân anh ta đang phải đối mặt trước một con sói đói.

- Thiên linh linh, địa linh linh! Ực...

A Nhị liên tục cầu khẩn trong miệng, hy vọng bản thân có thể may mắn thoát ra khỏi đây. Con sói đói nhe hàm răng vàng ởn, sắc nhọn, bên trên kẽ răng còn dính một vài mẩu thịt thối, ánh mắt xanh lét đang không ngừng nhìn về phía anh ta. Dãi nhớt từ miệng nó đã nhểu ra ướt nhẹp cả một khoảng đất trống.

Trong bóng đêm lạnh lẽo, chết chóc, A Nhị chậm rãi giật lùi về phía sau, hai bàn chân đã run đến tê dại. Trên người anh ta lúc này không cầm theo bất cứ một đồ vật phòng thân nào khác, xung quanh chỉ toàn cây cối, sỏi đá.

Con sói già bắt đầu đứng trong tư thế tấn công, dường như nó đã hết kiên nhẫn, không thể chờ thêm được nữa.

Cốp!!!!

Do không chú ý, A Nhị bất ngờ va phải một đoạn cây lớn, cả người lập tức ngã chúi ra phía sau. Con sói đói thừa cơ nhe nanh lao vút về phía anh ta, móng chân sắc nhọn chĩa ra, nhằm hướng A Nhị mà cào tới.

- Chết tiệt! Đồ súc sinh này!

A Nhị gào lớn, chỉ kịp giơ tay chắn ngay trước mặt.

Phập...

Aaaa...

Một tiếng thét thê lương vang lên, cánh tay A Nhị đã bị con sói cắn chặt, hàm răng dài sắc nhọn của nó ghim chặt vào cánh tay anh ta, máu tươi tuôn ra như xối.

Chu Kiệt đang mải mê nướng gà rừng, bất ngờ nghe thấy tiếng kêu la thất thanh của A Nhị, lập tức phát hiện có chuyện xấu đã xảy ra, vội vàng hò hét mọi người cùng nhau cầm súng chạy về phía âm thanh phát ra khi nãy để ứng cứu.

Con sói đói vẫn ngoạm chặt cánh tay của A Nhị không chịu buông. A Nhị càng giẫy giụa, nó càng dùng sức kéo thật mạnh, hòng cắn đứt cánh tay của anh ta.

A Nhị đau đến rụng rời tay chân, tuy nhiên sức bình sinh đã được rèn giũa qua nhiều năm khiến anh ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giơ chân đạp thật mạnh vào bụng con sói, tay còn lại nhoài ra phía sau, chộp lấy một nhánh cây gãy mà đâm tới.

Nhánh cây cứng ngắc kia dưới sức ép của A Nhị liền đâm phập vào đầu con sói đói, tròng mắt bên trái của nó bị đâm xuyên thủng, máu tươi cùng chất dịch tanh tưởi chảy đầy ra bên ngoài.

Vì quá đau đớn, con sói bèn thả cánh tay của A Nhị ra, trong miệng liên tục phát ra tiếng hú nghe lạnh cả sống lưng.

A Nhị chớp thời cơ, ôm tay bỏ chạy. Vừa lúc gặp được đám người Chu Kiệt đã đến, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

- Có chó sói, có chó sói!

Dứt lời, A Nhị liền ngã khụy, ngất lịm không còn biết gì nữa.

Lục Nghị Phàm khoanh tay trước ngực, lông mày chau lại, nhìn A Nhị đang nằm hôn mê trong lán, tâm trạng anh lúc này vô cùng phức tạp. Hết sự việc quân sĩ mất tích trong hầm mộ cổ, giờ lại tới sói đói tấn công, phen này quân đội của anh gặp rắc rối lớn.

- Nghị Phàm, gọi cứu viện tới ứng cứu. Chúng ta cần phải tìm cách chữa trị vết thương cho A Nhị trước!

Cửu Châu nhìn A Nhị, bối rối mà nói. Vết thương ở cánh tay của anh ta vẫn chảy ra không ngừng. Hơn nữa theo cô quan sát, lúc này ở miệng vết thương của anh A Nhị còn bị cắm sâu ba chiếc răng sói sắc nhọn nữa. Nếu chậm trễ, chỉ e A Nhị sẽ chết vì mất máu.

Chu Kiệt đứng bên cạnh nãy giờ, bấy giờ mới dám lên tiếng:

- Phu nhân, do bên chính phủ yêu cầu chúng tôi đóng quân ở đây để thăm dò địa hình, bởi vậy cả đoàn không mang theo nhiều đồ dùng sơ cứu. Hơn nữa, thời tiết hiện tại đang rất âm u, có lẽ sắp xảy ra một trận mưa lớn, tín hiệu trong trại đã hoàn toàn biến mất.

Những lời Chu Kiệt nói như sét đánh bên tai Cửu Châu. Cô không thể trơ mắt nhìn A Nhị chết một cách tức tưởi như thế này được.

Cửu Châu nhìn Lục Nghị Phàm, ánh mắt đen láy vô cùng kiên cường mà nói:

- Tôi sẽ đích thân khử trùng và lấy răng sói cho A Nhị. Nghị Phàm, phiền anh trợ giúp!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »