Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5608 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 23
thống đốc quân có một không hai

❊ ❊ ❊

- Thứ con gái bất hiếu này! Nói đi, rốt cuộc sự việc là như thế nào? Rõ ràng mày đã lên xe hoa rồi cơ mà?

Cửu Thẩm Đài toan lao lên tát mạnh về phía Cửu Châu, tuy nhiên hành động tàn nhẫn này của ông ta đã bị Thẩm Lưu xông lên ngăn lại.

- Ông làm gì vậy? Cửu Châu cũng là con gái của chúng ta cơ mà?

Thẩm Lưu không giữ được bình tĩnh, vội vàng nói lớn.

Cửu Thẩm Đài hừ lạnh, đến lúc này, ông ta cũng không cần bất cứ lý do gì để mà phải giấu giếm nữa. Ông ta nhìn chằm chằm về phía Cửu Châu, khinh thường nói:

- Con gái ư? Nó chỉ là một đứa con hoang chúng ta nhặt về nuôi nấng. Vậy mà nó còn không biết điều báo hiếu. Đến nước này, chúng ta còn cần gì nó nữa?

Cửu Châu há hốc miệng, sửng sốt tột cùng.

- Cha, mẹ... Hai người đang nói gì vậy? Con là con hoang?

- Phải, em gái. Cô không phải con ruột của cha mẹ. Mười tám năm trước, mẹ ruột của cô vì không đủ điều kiện nuôi nấng cô nên đã đem vứt cô ở ngoài khu chứa rác. Cha mẹ vì thương hại nên đã đem cô về nuôi đến giờ.

Nước mắt mặn chát của Cửu Châu không ngừng chảy tràn xuống gò má, cô lảo đảo bước từng bước mệt mỏi ra phía sau, ngã dụi trên nền đất lạnh lẽo.

Thì ra, đây chính là câu trả lời mà Cửu Châu đã tự hỏi lòng trên dưới trăm ngàn lần. Thái độ lạnh nhạt của cha mẹ cô, sự ghen ghét, ruộng bỏ mà họ dành cho Cửu Châu, âu cũng có lý do cả.

Cô không tin, nhất mực không tin.

Không thể nào!!!!

Cửu Châu ôm chặt bờ vai, khóc rưng rức. Cô luôn tự nghĩ, nếu cha mẹ cô, chị gái cô không yêu thương cô, cô vẫn chấp nhận. Bởi đối với Cửu Châu, họ chính là gia đình ruột thịt của mình.

Thế nhưng bây giờ, sự thật đã cho thấy, Cửu Châu không phải con ruột của họ. Lẽ dĩ nhiên, sau ngày hôm nay, nhà họ Cửu chắc chắn sẽ cắt đứt toàn bộ mối quan hệ trước đây giữa cô cùng họ.

- Cửu Châu, nuôi mày mười tám năm ăn học nên người, đến hôm nay, dòng họ Cửu đã hết trách nghiệm. Mày muốn đi đâu thì đi!

Cửu Thẩm Đài mặc kệ ánh nhìn ái ngại của quan khách, xoay lưng bước lên trên lầu.

Thẩm Lưu mặc dù không yêu thương Cửu Châu nhiều như Mạn Linh, thế nhưng trong lòng bà vẫn còn sót lại một chút tình người.

Bà bước đến vỗ vai Cửu Châu, nhỏ giọng an ủi:

- Dù sao đối với mẹ con vẫn là Cửu Châu, là người nhà họ Cửu. Cha con vì tức giận nhất thời nên mới nói những lời tổn thương đến con. Cửu Châu, hy vọng con không để bụng.

Tâm Cửu Châu đã hoàn toàn chết yểu.

Mất đi gia đình, đối với cô chẳng khác gì đối diện với cái chết.

- Mẹ... Những lời cha nói có phải sự thật hay không?

Cửu Châu đờ đẫn hỏi lại một lần nữa.

Nhìn ánh mắt bối rối, có chút trốn tránh của Thẩm Lưu, Cửu Châu đã hoàn toàn biết Cửu Thẩm Đài không hề nói dối.

Bộp...

Từ phía trên nhà, Cửu Mạn Linh ném mạnh vali hành lý của Cửu Châu xuống dưới đất, không quên dùng chân đá thật mạnh.

- Đi đi. Nhà này không thể nào chứa thêm cô nữa!

Chỉ vì cô không thể dẫn ông Lục về nhà, vậy mà cả gia đình mà cô xem trọng nhất lại nhất mực quay lưng với cô, dứt áo ruồng bỏ Cửu Châu.

Nếu cô đem được người trở về như họ mong muốn, chắc chắn nhà họ Cửu sẽ chưa nói ra sự thật này. Cửu Châu nhếch môi cười nhẹ. Cô đã không còn bất kỳ chốn dung thân nào khác.

Về nhà chưa được tròn bốn tiếng đã bị đuổi khỏi đây. Mãi mãi cũng không được phép đặt chân đến nữa.

Đối với một cô bé mới bước sang tuổi mười tám như Cửu Châu, phải đối mặt với hàng loạt sự việc đau lòng diễn ra như thế này, quả thực vượt quá sức chịu đựng.

Cửu Châu lững thững kéo vali ra đến cửa, đưa mắt nhìn về phía người thân. Họ vẫn đang tưng bừng ăn uống, mặc kệ Cửu Châu nước mắt lưng tròng đứng ở bên ngoài.

Tựa hồ như hai thế giới hoàn toàn khác xa nhau vậy!

- Mày còn chưa đi?

Cửu Thẩm Đài càng nhìn người con gái trước mặt càng cảm thấy ngứa mắt, trừng lớn mà quát tháo.

Bỗng dưng, từ phía trên đỉnh đầu nhà họ Cửu liên tục phát ra một tràng âm thanh động cơ lớn đến mức khủng khiếp, gió lạnh quạt vù vù trên đỉnh đầu.

Một chiếc máy bay tư nhân đang chậm rãi sà xuống bên dưới, phía trên thân máy bay chỉ khắc đúng duy nhất một chữ "Phàm".

Toàn bộ người trong nhà họ Cửu đều chạy túa ra xem. Người dân xung quanh cũng không kìm nổi tò mò, gọi nhau í ới, không ngừng chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.

- Mau mau tránh ra!

Cửu Thẩm Đài hò hét mọi người đứng dạt toàn bộ sang một bên, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào chiếc máy bay vô cùng sang trọng kia đang chầm chậm hạ cánh xuống bên dưới khuôn viên biệt thự nhà mình.

Ngay sau khi động cơ máy bay ngừng hẳn, cửa cũng đã được mở ra. Hai người đàn ông áo đen nhanh chóng chạy xuống trước, đứng nghiêm chỉnh ở hai bên lối ra máy bay, cung kính cúi rạp đầu.

Chừng một khắc sau, người đàn ông cao lớn, ngũ quan hoàn hảo đến từng đường nét nghênh ngang bước ra.

Trên người anh khoác bộ quân phục độc nhất vô nhị, đời này chỉ có một chiếc duy nhất dành riêng cho Thống Đốc quân, bên hông còn giắt một khẩu súng ngắn thuộc vào hàng tân tiến bậc nhất.

Khí chất vương trượng, cao quý bất phàm, hoàn mỹ tựa như tranh vẽ của anh lập tức khiến toàn bộ đám người có mặt ở đây đều bị lu mờ, toàn thân không rét mà run...

Nước mắt trên mặt Cửu Châu vẫn còn chưa kịp khô, chỉ nhìn anh mà lẩm bẩm trong miệng từng tiếng:

- Lục Nghị Phàm!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »