Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5600 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 20
chuyển đến nhà mã thuần

❊ ❊ ❊

Cửu Châu xách vali hành lý, bình thản bước ra bên ngoài. Diêu Dung đã từ bệnh viện trở về, khoanh tay nhìn chằm chằm về phía cô, nở nụ cười khinh bỉ:

- Cũng may cho cô Tịnh Thanh không bị thương quá nghiêm trọng. Nếu con bé xảy ra chuyện gì, tôi chắc chắn sẽ bóp chết cô.

- Phu nhân!

Cửu Châu thẳng thắn đáp:

- Tôi không đẩy ngã Phương Tịnh Thanh. Phu nhân sẽ không tin, nhưng điều tôi nói là sự thật.

Có trời Diêu Dung mới tin Cửu Châu. Bà ta bĩu mỗi, hất hàm bước lên trên lầu. Cửu Châu khẽ nhún vai, sau đó kéo vali bước ra phía ngoài cổng.

Mã Thuần cũng đã khôi phục sức khỏe. Anh chạy theo Cửu Châu, gọi lớn:

- Cửu Châu, để tôi đưa cô đi!

Sau sự việc xảy ra ở căn nhà hoang, Mã Thuần có ấn tượng rất sâu sắc đối với cô gái nhỏ này. Mặc dù anh và Lục Nghị Phàm không phải họ hàng thân thích, chỉ là chú cháu họ xa, thế nhưng hai người thân thiết nhau như ruột thịt.

Cửu Châu nhì anh cười đáp:

- Sức khỏe của anh chưa hồi phục hẳn, hãy cứ ở nhà nghỉ ngơi!

Mã Thuần không yên tâm để cô đi một mình, lập tức lắc đầu phủ định:

- Không được! Lên xe đi, tôi sẽ đưa cô đến nơi an toàn.

Cửu Châu hiện tại chưa biết đi đâu, về đâu. Chỉ có ngôi nhà của cô ở bên kia thành phố là chốn dung thân duy nhất để về. Tuy nhiên, nghĩ những gương mặt thân quen mà lòng người lại xa cách, Cửu Châu không muốn quay lại nữa.

Hai bàn tay cô đan chặt vào nhau, khẽ buông ra một tiếng thở dài. Mã Thuần cũng rất tinh ý, anh nhận ra ngay nỗi niềm ẩn chứa bên trong con người Cửu Châu. Cô luôn mạnh mẽ là thế, nhưng trái tim cũng yếu đuối vô cùng.

- Cô muốn về khách sạn ở tạm?

Mã Thuần cất tiếng hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ rối ren trong đầu Cửu Châu. Bây giờ chỉ có phương án duy nhất là vào khách sạn ở tạm, chờ đến khi Lục Nghị Phàm quay lại. Nếu không, Diêu Dung chắc chắn sẽ không chịu cho cô ở dinh Thống Đốc.

Dù sao bà ta cũng là mẹ của Lục Nghị Phàm, trên danh nghĩa là mẹ chồng của cô, làm sao cô dám vô lễ?

Mã Thuần đưa mắt nhìn cô qua gương chiếu hậu, mỉm cười nói:

- Biệt thự riêng của tôi cách đây không xa. Cửu Châu, hãy đến đó ở tạm, chờ chú Lục trở về.

Mặc dù Cửu Châu vô cùng khó xử, nhưng cuối cùng dưới sự khuyên bảo nhiệt tình của Mã Thuần, cô bèn gật đầu đồng ý.

Mã Thuần vốn là một nhà điêu khắc có tiếng trong giới nghệ thuật. Cha mẹ anh đã ly hôn, đều chuyển sang Pháp và Canada sinh sống. Mã Thuần không theo cha hay mẹ, quyết định chọn cho mình con đường riêng, ở lại đất nước này và tạo dựng tên tuổi cùng sự nghiệp.

Chiếc xe dừng lại trong khuôn viên biệt thự.

Chỉ có duy nhất hai người giúp việc được làm việc ở trong đây. Mã Thuần vốn không thích ồn ào, càng giảm thiểu số lượng người tiếp xúc bao nhiêu, anh càng cảm thấy thoải mái bấy nhiêu.

Theo sự sắp xếp của Mã Thuần, Cửu Châu được ở trong một căn phòng riêng rất sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi. Cô cảm thấy vô cùng hài lòng, mỉm cười cảm ơn Mã Thuần rối rít.

Về phía Phương Tịnh Thanh, sau khi được xuất viện, cô ta ngang nhiên đi lại tự do trong dinh Thống Đốc. Diêu Dung cưng chiều cô ta không khác gì con dâu của mình.

- Hừ, dì đã tống cổ ả đàn bà kia ra khỏi nhà. Từ nay con cứ yên tâm ở lại đây. Có dì đứng ra bảo vệ, không phải lo lắng bất kỳ một điều gì cả.

Phương Tịnh Thanh sung sướng đến run người, vươn tay ôm chặt Diêu Dung. Nước đi này của cô ta đã thành công mỹ mãn.

Tuy nhiên, đây chỉ là kế sách tạm thời. Muốn đường đường chính chính bước vào trong căn nhà này, cô ta phải tiêu diệt tận gốc Cửu Châu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »