Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5541 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 70
tôi cần thời gian để hồi phục

❊ ❊ ❊

Lưu Giản Đế vừa nói vừa nhếch miệng cười đắc ý, bàn tay ông ta lăm lăm khẩu súng, luôn trong tư thế sẵn sàng bóp cò.

Gương mặt anh tuấn của Lục Nghị Phàm vẫn rất bình tĩnh. Anh đưa tay vuốt nhẹ cằm Cửu Châu, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn cô say đắm, giọng nói có chút ngân nga:

- Ông căm hận tôi đến mức dày công giăng bẫy mà giết chết quân sĩ của tôi ư?

Ánh mắt Lưu Giản Đế có chút xao động. Ông ta không đáp, ngầm xác nhận những lời Lục Nghị Phàm nói là sự thật. Hoàn cảnh hiện giờ của Lục Nghị Phàm và Cửu Châu quả thực vô cùng nguy hiểm. Đối diện là kẻ thù mười năm chỉ muốn sống chết một lần với anh, Lục Nghị Phàm vẫn hoàn toàn tỉnh táo.

- Ông Lưu, chúng tôi đã sắp xếp xong xuôi tất cả mọi việc theo lệnh chỉ đạo.

Từ phía đằng sau, một cô gái khả ái chầm chậm bước tới. Trong đoàn người này còn có phụ nữ, chứng tỏ cá tính của cô ta cũng không phải dạng mềm yếu. Ngay khi hai mắt cô ta chạm vào Lục Nghị Phàm, Cửu Châu đã trông thấy có chút gì đó khác thường.

Lưu Giản Đế vô cùng thỏa mãn, lập tức gật gù ra vẻ đắc ý:

- Được! Làm tốt lắm, Hương Diên!

Hương Diên cúi thấp đầu, mỉm cười thật xinh đẹp, đôi hàng mi khẽ rung.

Dưới hầm mộ này, nụ cười của cô càng thêm ma mị, chốc chốc lại đưa mắt liếc trộm Lục Nghị Phàm.

Cửu Châu cùng Lục Nghị Phàm bị dồn ép tới sát chân vách. Tuy nhiên, đôi tay vững chắc của anh vẫn luôn vòng qua eo Cửu Châu, tựa hồ như đang che chở cho cô. Lưu Giản Đế chưa vội ra tay với họ. Ông ta bước về phía Dương Vĩ, kéo khóa mở balo, sau đó lôi ra một tấm bản đồ đã sờn cũ, nhếch miệng giải thích:

- Mày yên tâm đi. Tao sẽ cho hai vợ chồng mày được sống thêm vài tiếng nữa. Đợi sau khi cướp được tiền vàng ở đây, tao sẽ tiễn chúng mày cũng chưa muộn.

Thì ra, ngoài mục đích giết chết Lục Nghị Phàm, Lưu Giản Đế còn có âm mưu trộm mộ nữa. Sự tham lam của ông ta khiến Lưu Giản Đế đã ra tay tàn nhẫn tới mức sẵn sàng dụ hoặc, giết chết ba mươi quân sĩ của Lục Nghị Phàm để làm mồi câu dụ anh tới Ai Cập.

Lục Nghị Phàm dù có sức khỏe và võ công tài giỏi đến mấy, tuy nhiên, dưới sức ép chênh lệch về số đông như thế này, anh cũng phải nhẫn nhịn, chờ đợi thời cơ thích hợp để ra tay.

- Chúng ta đi thôi!

Lưu Giản Đế phẩy tay ra hiệu. Hai vợ chồng Lục Nghị Phàm bị chúng dồn ép đi vào giữa, xung quanh là đám thuộc hạ tay lăm lăm vũ khí, đề phòng nếu hai người phản kháng sẽ thẳng tay bắn chết.

Đi đầu là Hương Diên. Cô mặc bộ quần áo màu đen bó sát, mái tóc búi cao, gương mặt khả ái, dáng điệu mạnh mẽ, lấn át cả đám đàn ông xung quanh.

Lưu Giản Đế vừa xem bản đồ, vừa dùng la bàn chỉ theo hướng Tây, mục đích của ông ta đó là tìm kiếm gian thờ chứa quan tài vua Ai Cập.

Đoàn người đi lòng vòng chừng độ hai tiếng, tuy nhiên, hầm mộ chính vẫn chưa trông thấy đâu mà cơ thể đã thấm mệt. Nhìn thuộc hạ bắt đầu đưa tay lau lau mồ hôi trên trán, bước chân có phần chùn lại, Lưu Giản Đế liền hạ lệnh tìm chỗ nghỉ ngơi ít phút.

- Cửu Châu, em còn sức không?

Lục Nghị Phàm thì thào bên tai Cửu Châu, ngữ điệu lo lắng mà hỏi thăm cô.

Trước rắc rối lần này, Cửu Châu tạm thời cho phép bản thân quên đi sự việc đáng xấu hổ xảy ra lúc trước. Điều quan trọng bây giờ đó là phải kết hợp cùng Lục Nghị Phàm tìm cách thoát khỏi chỗ nguy hiểm này.

Đám thuộc hạ nhanh chóng mở balo, dựng lên vài tấm lều tạm bợ. Vì đề phòng Lục Nghị Phàm bỏ trốn, do vậy Lưu Giản Đế đã ép anh cùng Cửu Châu phải vào bên trong một chiếc lều, xung quanh có thuộc hạ ngồi canh chừng.

Lều của Hương Diên nằm giữa. Ngay khi dựng xong, cô ta liền vào luôn bên trong để nằm nghỉ.

Trong căn lều nhỏ tăm tối, Lục Nghị Phàm cùng Cửu Châu ngồi yên lặng yên bên nhau, tâm tư không ngừng bủa vây những suy đoán sâu xa. Cô đưa mắt nhìn ra bên ngoài, lạnh nhạt mở lời trước:

- Tại sao anh không trực tiếp giết chết đám người Lưu Giản Đế mà lại quyết định để cho chúng bắt giam thế này?

- Em nghĩ tôi còn sức?

Lục Nghị Phàm cong môi hỏi lại. Cửu Châu khẽ nghiêng nghiêng đầu, có chút thắc mắc. Sức mạnh của Lục Nghị Phàm không phải dạng tầm thường. Để đối phó với đám người này, Cửu Châu tin chắc anh thừa sức.

Trầm ngâm một lát, Lục Nghị Phàm nói tiếp:

- Ân ái với em xong, tôi đã bị vắt kiệt sức lực rồi. Tôi cần thời gian để hồi phục. Em hiểu chứ?

"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »