Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5620 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 26
cởi đồ cho anh

❊ ❊ ❊

- Không được... Á...

Cửu Châu bị Lục Nghị Phàm tàn nhẫn ném mạnh lên máy bay, còn không để cho cô nhìn lại người nhà lần cuối, trực tiếp đóng rầm cửa lại.

Máy bay ù ù cất cánh, dần dần nhấc bổng lên cao, bay về phía Tây thành phố. Hai bàn tay Cửu Châu đan chặt lên nhau. Hiện tại cô đang không biết ngay chính bản thân mình thực sự còn mong muốn điều gì nữa.

Lục Nghị Phàm ngồi vắt chân trên ghế, tự rót cho mình một ly Whisper, lim dim mà tận hưởng khoái cảm đang len lỏi trong từng xúc giác của mình.

- Đã là phu nhân Thống Đốc thì đừng có trưng cái bộ mặt sầu não đó ra!

Nhìn dáng vẻ ủ dột của Cửu Châu, Lục Nghị Phàm vô cùng ngứa mắt, không nhịn được mà mở miệng mắng.

Máy bay bay thẳng tới một hòn đảo lớn, nằm ở phía Tây cùng của thành phố. Cửu Châu nhìn qua kính máy bay, trong lòng chợt thấy rạo rực, hứng thú.

Đã từ rất lâu cô chưa từng đặt chân đến biển. Cũng vừa lúc tâm trạng cô không tốt, ra biển giải khuây ắt sẽ thoải mái phần nào.

Ngay khi hạ cánh, Lục Nghị Phàm đã bước xuống trước, hai tay chắp ra sau hông, dáng vẻ giống hệt một vị vua dũng mãnh đang đứng ngắm nhìn toàn bộ vương quốc của mình. Cửu Châu đưa mắt nhìn về phía tận cùng đáy biển, mặc kệ cho những cơn gió mặn đang không ngừng quật mạnh vào cơ thể mình.

- Lại đây, Cửu Châu!

Lục Nghị Phàm bất chợt cất giọng gọi cô.

Xung quanh bãi biển đẹp đến mức nao lòng này, chỉ có duy nhất cô và anh, tuyệt nhiên không có bất cứ bóng dáng một ai khác. Vệ sĩ cùng phi công đã đánh lái tránh sang nơi khác, mọi vật yên tĩnh lạ thường.

Nhìn gương mặt lạnh lùng pha chút kỳ lạ của Lục Nghị Phàm, Cửu Châu có phần cảnh giác. Cô vẫn còn nhớ, khi nãy, chính miệng anh đã nói muốn được tắm tiên. Không nhẽ?

- Có chuyện gì ư?

Cửu Châu nghiêng nghiêng người hỏi dò. Lông mày Lục Nghị Phàm chợt chau lại, tỏ rõ vẻ không vui, bực bội gằn giọng nói chậm từng tiếng:

- Đừng để tôi phải nói lại lần hai nếu cô còn muốn lưỡi mình yên vị trong hàm!

Cửi Châu hít sâu một hơi, lấy hết can đảm bước đến bên cạnh anh. Vừa lúc bàn tay cứng rắn của Lục Nghị Phàm vươn tới, đê tiện mà bóp chặt lấy bờ mông căng tròn của Cửu Châu.

Hai mắt Cửu Châu trợn ngược, đôi má trắng ngần lập tức đỏ bừng, nóng ran từng tế bào.

- Bỉ ổi! Vô liêm sỉ!

Cửu Châu chỉ tay về phía anh, bừng bừng lửa giận mà chửi rủa. Cô vùng ra khỏi người anh, xoay lưng toan bỏ chạy.

Tuy nhiên, Lục Nghị Phàm đã nhanh tay hơn, chỉ cần lắc người một chút, anh đã đứng chắn ngay trước mặt Cửu Châu. Cô vừa sợ vừa lo lắng, run run nhìn anh dè chừng:

- Này nhé, Thống Đốc quân Lục Nghị Phàm, tôi mới có mười tám tuổi thôi đấy! Nếu anh giở trò gì với tôi, tôi sẽ lôi anh ra tòa kiện anh vì tội sàm sỡ!

- Ồ, phu nhân Lục! Xấu như vịt mà cũng đòi đi kiện tôi ư?

Làn da trắng nõn của Cửu Châu lúc trắng lúc xanh. Đến khi cô kịp định thần lại, cơ thể đã bị Lục Nghị Phàm khóa trụ, anh còn hung hăng ép cô phải đặt tay lên ngực mình.

Nhìn cô vợ nhỏ thẹn quá hóa giận trước mặt, Lục Nghị Phàm càng thêm thích thú. Anh cúi sát xuống gần mặt Cửu Châu, há miệng ngoạm vào vành tai của cô một cái, sau đó đê tiện mà nói:

- Cởi đồ cho tôi!

- Đồ điên! Tay chân bị què cụt rồi hay sao?

Cửu Châu không nhịn được mà la lớn. Người đàn ông này quả thực không còn bất kỳ chút liêm sỉ nào nữa. Anh ta, anh ta lại còn ép buộc Cửu Châu phải cởi đồ cho mình.

Lục Nghị Phàm nghiêng đầu nhìn cô đầy khoái chí, tiếp tục châm chọc:

- Nhanh lên, nếu không tôi sẽ tự tay cởi đồ cho cô đấy!

Cửu Châu nhắm nghiền hai mắt, bàn tay nhỏ bé lần mò cởi từng chiếc cúc trên người của anh. Mỗi khi bàn tay cô chạm đến đâu, cơ ngực vạm vỡ của Lục Nghị Phàm lại khẽ run lên. Anh đang rất cố gắng kiềm chế dục vọng mãnh liệt của bản thân mình.

- Bên dưới. Cởi thắt lưng ra trước!

Giọng nói trầm khàn của Lục Nghị Phàm không ngừng vang lên bên tai Cửu Châu. Bàn tay cô lúc này đã run lẩy bẩy, do dự không dám đưa xuống, vô thức mà bỗng dưng nhéo mạnh lên bụng anh.

Lục Nghị Phàm bị đau giật nảy mình, chộp lấy hai tay Cửu Châu, há miệng mà dùng lực cắn mạnh vào ngón tay của cô, tức giận mắng:

- Dám cấu tôi à? Con vịt xấu xí!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »