Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5602 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 28
mục đích của anh là gì?

❊ ❊ ❊

Dứt lời, Lục Nghị Phàm hất mạnh tay ra khỏi cằm Phương Tịnh Thanh, lạnh lùng dùng khăn giấy lau sạch bàn tay của mình, mặc kệ ánh nhìn căm tức của những người còn lại mà kéo tay Cửu Châu lên thẳng trên phòng.

Rầm!

Cánh cửa bị đóng sầm lại, hai con người đẹp như tranh vẽ đang đứng lặng nhìn nhau, thâm tâm tràn ngập phức tạp. Mặc dù hành động bảo vệ Cửu Châu khi nãy khiến cô vô cùng cảm kích, tuy nhiên cô lại không vui một chút nào cả.

Anh đối xử tốt với cô như thế, chắc chắn là có nguyên do của nó.

Bốn mắt nhìn nhau chằm chặp, không ai nói một lời nào. Chỉ đến khi Cửu Châu hít sâu một hơi, lấy hết can đảm để hỏi thì bầu không khí nặng nề hiện tại mới bị phá vỡ:

- Nói đi. Mục đích thật sự của anh là gì? Vì sao trước mặt tất cả mọi người, anh luôn tỏ ra quan tâm và chiều chuộng tôi?

Rắc!

Ngần cổ trắng nõn của Cửu Châu đáng thương bị bàn tay cứng ngắc của anh bóp chặt lấy. Gương mặt hoàn hảo của Lục Nghị Phàm không ngừng dí sát vào cô, gầm gừ từng tiếng:

- Mục đích thật sự của tôi ư? Cô muốn biết?

Cửu Châu nén đau, gật gật đầu xác nhận.

Lục Nghị Phàm không đáp vội, trực tiếp bước tới ngăn kéo, lôi ra chiếc hộp gỗ cũ kỹ mà anh đã cất giữ kín bên trong.

Anh ném tấm ảnh về phía Cửu Châu, hừ lạnh mà nói:

- Cô có nhận ra đây là ai không?

Cửu Châu run run cầm tấm ảnh lên quan sát. Hình ảnh cô bé đáng yêu lập tức đập vào mắt Cửu Châu, khiến cô cảm thấy vừa thân quen vừa xa lạ. Dường như cô đã gặp bé gái này ở đâu rồi thì phải.

Lục Nghị Phàm khoanh hai tay trước ngực, nhìn cô bằng ánh mắt thù hận:

- Chính tay nhà họ Cửu các người đã hại chết cô ấy.

- Anh nói nhảm gì vậy? Tôi không quen biết cô gái này!

Cửu Châu sau một phút đờ người liền lấy lại dáng vẻ quật cường thường ngày, nhìn thẳng vào mặt anh mà phản bác. Đột nhiên Lục Nghị Phàm ném vào mặt cô bức ảnh một bé gái, sau đó lại đổ tội cho gia đình cô đã giết hại. Đầu óc Cửu Châu quả thực muốn nổ tung.

Lục Nghị Phàm cũng đã lấy lại được bình tĩnh. Anh ngồi phịch xuống đệm, trầm giọng mà nói:

- May mắn cô không phải con ruột nhà họ Cửu nên tôi sẽ tạm thời tha cho cô một mạng. Nhưng cô nên nhớ, trước mặt người ngoài, chúng ta vẫn là một cặp vợ chồng viên mãn, hạnh phúc, nghe rõ chưa?

Cửu Châu cắn chặt bờ môi căng mọng, gật nhẹ đầu.

- Đến khi nào anh mới ly hôn với tôi?

Bờ vai Lục Nghị Phàm bỗng chốc cứng lại. Anh không trả lời câu hỏi của cô, chỉ đứng dậy mặc lại áo, sau đó mở cửa bước ra ngoài.

Chỉ còn một mình Cửu Châu ngồi lại trong phòng, khóe môi cô khẽ cong. Rốt cuộc, hôn nhân này cũng chỉ là tạm bợ, là giả dối. Mà một cô gái tự do như Cửu Châu, quả thật không mảy may để bụng.

Reng... reng...

Điện thoại Cửu Châu bất ngờ vang lên ầm ĩ. Là bạn thân của cô, Nhã Hân gọi tới.

Đầu dây bên kia, giọng nói lảnh lót của Nhã Hân vang lên rền rĩ:

- Trời ơi, Cửu Châu. Từ khi cậu kết hôn là định cắt đứt mọi quan hệ đấy à?

Nghe ra hàm ý trách cứ của bạn, Cửu Châu đành phải cười trừ gượng gạo. Tính cách của Nhã Hân Cửu Châu thừa hiểu. Ngoài miệng Nhã Hân hay trách cứ cô, tuy nhiên tâm cô ấy lại hiền lành, tốt bụng, tuy nhiên tính cách có phần nổi loạn.

- Tám giờ tối nay, quầy ba Dạ Mị! Không gặp không về!

Nhã Hân nói một tràng dài, không để Cửu Châu có cơ hội nói chen vào. Nơi hai cô gái thường hẹn gặp nhau là quán ba Dạ Mị. Địa điểm này cũng cách đây không xa, chỉ tốn khoảng mười lăm phút đi xe.

Cửu Châu đang buồn phiền, lập tức gật đầu đồng ý.

Đúng tám giờ tối, nhân khi hai mẹ con Lục Nghị Phàm đang nói chuyện riêng, cô bèn gọi vệ sĩ tới, nhờ anh ta chở đến quán ba Dạ Mị.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »