Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5587 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 42
cưỡng bức (phần 2)

❊ ❊ ❊

Lục Nghị Phàm giơ tay xem đồng hồ, lông mày khẽ chau lại. Đã quá nửa tiếng kể từ khi Cửu Châu đi theo Phượng Tịnh Thanh vẫn chưa chịu trở lại.

Anh toan đứng dậy đi tìm, chợt thấy Phương Tịnh Thanh đang đem từ dưới bếp lên đĩa đồ ăn tráng miệng. Cô ta trông thấy Lục Nghị Phàm liền nhoẻn miệng cười đáp:

- Chị Cửu Châu đang cùng Chiêu Sênh nói chuyện trên phòng em. Hai người họ có vẻ rất hợp nhau, thấy cười nói suốt.

Nghe thấy Cửu Châu đang cùng người đàn ông khác trò chuyện vui vẻ, thâm tâm Lục Nghị Phàm bỗng dưng cảm thấy bừng bừng lửa giận.

Chết tiệt! Người phụ nữ của anh lại còn dám ngang nhiên qua mặt chồng mình mà lén lút tán tỉnh đàn ông. Không thể tha thứ được!

Lục Nghị Phàm gạt phăng Phương Tịnh Thanh sang một bên, sau đó hùng hổ bước lên trên lầu. Cánh cửa phòng cô ta vẫn đóng im ỉm, khóa đã được chốt cứng ở bên trong. Lòng kiên nhẫn của Lục Nghị Phàm cũng có giới hạn. Anh không gọi Cửu Châu, trực tiếp dùng chân đá mạnh vào cửa.

Rầm!!!

Cánh cửa cũng không chịu nổi sức mạnh khủng khiếp từ Lục Nghị Phàm, rung lắc một hồi liền bật ổ bung ra.

Phía trong phòng tối đen, chỉ có thứ ánh sáng heo hắt từ đèn ngủ tỏa ra, phản chiếu bóng hình một nam một nữ đang quấn lấy nhau trên giường.

Lửa giận trong lòng Lục Nghị Phàm bốc lên sùng sục. Anh đưa tay bật đèn. Cảnh tượng trước mặt đập vào mắt khiến Lục Nghị Phàm điên tiết đến cùng cực.

Cửu Châu cùng Chiêu Sênh đang nằm cạnh nhau ngủ ngon lành trên giường, chiếc áo lụa màu lam trên người cô đã bị cởi xuống, lúc này Cửu Châu chỉ mặc duy nhất một chiếc áo lót sữa. Hơn nữa, cô đang gối đầu lên tay Chiêu Sênh, cùng nhau đắp chăn ấm, phó mặc cho trời đất bên ngoài.

- Khốn khiếp! Các người dám lén lút với nhau sau lưng tôi ư?

Lục Nghị Phàm nhếch môi cười khẩy, bước đến bên cạnh Cửu Châu, giật phăng chiếc chăn ra khỏi người cô, thuận tiện với lấy bình nước lạnh đang đặt trên bàn, trực tiếp hất mạnh lên mặt Cửu Châu.

Cửu Châu bị tạt nước, ho sặc sụa lên vài tiếng, sau đó mở choàng mắt dậy.

Trước mặt cô lúc này là gương mặt lạnh lẽo đến mức tê buốt của Lục Nghị Phàm, phía sau là đám người nhà họ Phương đang nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ, giống như phải trông thấy vài thứ cặn bã của xã hội.

- Nghị Phàm, chuyện gì đang xảy ra thế này?

Cửu Châu tròn xoe mắt nhìn anh, thâm tâm không khỏi lo sợ. Đến lúc này, cô mới trông thấy bản thân mình ăn mặc thiếu vải, lại còn đang bị một gã đàn ông lạ hoắc trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, tùy tiện vòng tay mà ôm chặt lấy cơ thể cô.

- A...a...

Cửu Châu đẩy Chiêu Sênh sang một bên, sợ hãi nhảy ra khỏi giường, lao đến bên Lục Nghị Phàm, cơ thể cô lúc này đã run cầm cập.

- Tôi... tôi không biết chuyện gì hết. Nghị Phàm, tôi không làm chuyện đáng xấu hổ như thế này!

Nước mắt Cửu Châu đã rơi lã chã, vết son môi lem đầy trên mặt, từng tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong sự yên lặng khủng khiếp.

Lục Nghị Phàm hít sâu một hơi, tự động cởi áo khoác của mình, ném lên người Cửu Châu, lạnh giọng mà hỏi:

- Chiêu Sênh, nói đi, vì sao các người lại cùng nhau ngủ trên giường của Phương Tịnh Thanh?

Chiêu Sênh vơ vội đống quần áo, nhìn anh lắp bắp giải thích:

- Phu nhân Cửu nói muốn cùng tôi thử cảm giác mới lạ, do vậy... do vậy...

Phương Tịnh Thanh lúc này cũng đã chạy tới, đưa tay che miệng, gương mặt không giấu nổi sự ngạc nhiên tột độ:

- Ôi trời, chị dâu. Em thật không ngờ chị lại lén lút cùng Chiêu Sênh quan hệ lăng loàn trong phòng em thế này cơ đấy. Hơn nữa, hai người chỉ mới gặp nhau trong vài tiếng thôi mà!

Bốp!

Phương Tịnh Thanh vừa dứt lời, một cái tát trời giáng từ chính bàn tay của Lục Nghị Phàm đã lạnh lùng in vết trên má phải cô ta. Phương Tịnh Thanh không dám tin Lục Nghị Phàm lại tàn nhẫn mà ra tay tát cô ta ngay trong chính ngôi nhà của mình. Cả người Phương Tịnh Thanh run lẩy bẩy, lắp bắp mà nói:

- Anh Phàm... tại sao?

Ông Phương trông thấy con gái bị đánh, tức đến run người, lao đến bên cạnh Lục Nghị Phàm mà chửi bới ầm ĩ:

- Cậu dám đánh con gái tôi! Lục Nghị Phàm, tên khốn khiếp này!!!

Ánh mắt Lục Nghị Phàm đã trở nên đỏ ngầu. Anh vẫn nhìn chằm chằm Chiêu Sênh, tựa hồ như có thể sẵn sàng ăn tươi nuốt sống hắn ngay lập tức, gằn giọng nói từng tiếng:

- Cửu Châu là phu nhân của Thống Đốc quân, ai cho phép cô ta dám mở mồm tùy ý lăng mạ? Ông nên nhớ, đắc tội với tôi, chỉ có nước sạt nghiệp!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »