Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5651 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 24
xấu như vịt

❊ ❊ ❊

Ánh mắt sắc lạnh như dao của Lục Nghị Phàm không ngừng xoáy sâu vào từng cơ mặt của những con người đang có mặt ở đây.

Khí chất vương giả như tạc tượng của anh làm cho lòng người chẳng rét mà run, cảm giác cung kính mà sợ hãi bội phần. Trong lòng Cửu Châu không ngừng cảm thán. Rốt cuộc, vì sao anh biết cô ở đây? Và vì sao anh lại tới gặp cô để làm gì?

Xuyên suốt cuộc xuất hiện tưởng như chỉ có trong phim kia, Cửu Mạn Linh không ngừng nhìn về phía Lục Nghị Phàm chằm chặp.

Con người hoàn mỹ này, khí chất khủng bố này, quả thực đây là lần đầu tiên cô ta được tận mắt nhìn thấy. Trái tim Cửu Mạn Linh bất giác đập mạnh.

- Đây là ai thế nhỉ?

- Nhìn tác phong có một không hai của anh ta kìa, tôi dám cá là một người quyền cao chức trọng có tiếng trong và ngoài nước...

Bên ngoài không ngừng vang lên tiếng xôn xao, thì thầm bàn tán to nhỏ. Ai ai cũng cảm thấy tò mò với thân phận của Lục Nghị Phàm.

Mặc kệ ánh nhìn dòm ngó của đám đông và người nhà họ Cửu, Lục Nghị Phàm bước từng bước dài về phía Cửu Châu, khóe môi khẽ cong đầy ma mị:

- Xem phu nhân kìa... Xấu như vịt!

Hả?

Cửu Châu tròn xoe mắt nhìn anh. Lục Nghị Phàm vừa nói cô là xấu như vịt!

Cửu Thẩm Đài lấy hết dũng khí, quyết định bước về phía Lục Nghị Phàm mà hỏi:

- Xin hỏi... Anh là ai?

Ngay cả một cái liếc mắt Lục Nghị Phàm cũng không thèm nhìn ông ta, chỉ nhìn một mình Cửu Châu mà thôi.

Một trong hai người vệ sĩ khi nãy nhanh chân bước đến bên cạnh anh, nhìn Cửu Thẩm Đài mà nghiêm nghị nói:

- Dám ăn nói hỗn hào với Thống Đốc quân ư? Ông là đang muốn chết?

Ba chữ "Thống Đốc quân" phát ra khiến toàn bộ những người có mặt ở đây đều giật mình sửng sốt. Thống Đốc quân Lục Nghị Phàm, người nắm giữ toàn bộ quyền lực quân đội, binh chủng Nhật Bản và Tề Mãn, chức danh cao quý ngang hàng Tổng thống, không ai là chưa nghe đến ba cái tên này.

Chẳng có lẽ, người đàn ông khí thế bất phàm kia lại chính là vị Thống Đốc quân quyền lực mà báo chí vẫn nhắc đến hay sao?

- Không thể nào, không thể nào!!!

Cửu Mạn Linh lắp bắp nói không ra hơi, bàn tay cô ta vẫn nắm chặt điện thoại, màn hình hiển thị toàn bộ thông tin cá nhân về Thống Đốc quân Lục Nghị Phàm.

Không gian xung quanh bất ngờ rơi vào trạng thái yên lặng. Tất cả bọn họ đều không thể tin, vị Thống Đốc quân quyền lực tuyệt đối kia lại có tuổi đời trẻ trung đến như thế. Hơn nữa, anh ấy là đang đứng trước mặt họ bằng da bằng thịt.

Lục Nghị Phàm đưa tay lôi ra một chiếc khăn giấy nhỏ, đẩy đến trước mặt Cửu Châu, hờ hững nói:

- Lau sạch đi. Phu nhân của tôi cấm không được rơi bất kỳ một giọt nước mắt nào.

Bàn tay Cửu Châu run run cầm lấy. Cô có thể thấy rõ, trong ánh mắt sâu thăm thẳm kia đang có một luồng giận dữ bao trùm cực điểm, giống như sóng ngầm cuồn cuộn.

Anh quay lại nhìn về phía cha mẹ Cửu Châu, cẩn thận đánh giá một lượt. Là những người này đã làm tổn thương phu nhân của anh! Anh tuyệt đối không bao giờ cho phép bất cứ người nào động đến cô ấy!

- Ông là Cửu Thẩm Đài?

Cửu Thẩm Đài vội vàng gật đầu, cả người tự khắc run.

- Phải! Có phải cậu là Thống Đốc quân Lục Nghị Phàm, là con trai thứ năm của dòng họ Lục Nghị?

Với câu hỏi này, Cửu Thẩm Đài đã rõ ràng đáp án. Tuy nhiên, ông ta chỉ muốn hỏi lại lần nữa cho chắc chắn.

Lục Nghị Phàm rút từ trong hông ra khẩu súng ngắn, tùy ý nghịch nghịch cò súng, khẽ cong môi cười khẩy:

- Là các người vừa đuổi phu nhân của tôi?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »