Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5430 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 73
tôi sẽ móc mù hai mắt

❊ ❊ ❊

Hương Diên, con đã đến tìm Lục Nghị Phàm?

Ngay khi Hương Diên vén lều bước vào đã trông thấy Lưu Giản Đế ngồi sẵn ở ghế, gương mặt lạnh tanh cất giọng hỏi.

Nhìn quần áo của cô ta có chút xộc xệch, lớp son đỏ trên môi cũng phai đi nhiều, Lưu Giản Đế đã hiểu ra toàn bộ sự việc.

Ông ta đưa tay quệt ngang mũi, nhếch miệng cười khẩy:

- Thì ra Lục Nghị Phàm cũng chỉ là một gã cặn bã như bao thằng đàn ông khác. Nhưng con nên nhớ, ta sẽ không tha chết cho nó đâu.

Ngữ khí của Lưu Giản Đế không lạnh không nóng, ngược lại lại khẳng định chắc như đinh đóng cột. Hương Diên muốn tìm một lý do để khuyên cầu ông ta tha chết cho Lục Nghị Phàm, kể cũng rất khó.

- Em ghen?

Lục Nghị Phàm đưa tay khều khều vai phu nhân, gương mặt lạnh lùng lộ ý cười, thâm tâm càng muốn châm chọc cô thêm.

Mặc cho anh ra sức làm phiền, Cửu Châu vẫn chỉ nằm yên không nhúc nhích, quay lưng lại phía anh. Hai người cứ thế nằm yên lặng bên nhau. Ngoài cổ mộ hiện tại bầu trời cũng đã tối. Gian mộ này thông với không gian bên ngoài, có thể dễ dàng quan sát được không gian ngoài kia.

Không biết đã qua bao lâu, Cửu Châu mệt mỏi mở mắt, Lục Nghị Phàm vẫn nằm bên cạnh cô, bờ vai khẽ rung.

Ở khoảng cách gần như thế này, dường như cô có thể dễ dàng chạm vào anh, cũng có thể giết anh bất cứ lúc nào. Ngay khi thoát khỏi đây, cô sẽ cùng Lục Nghị Phàm ly hôn. Thời gian ở cạnh bên nhau, cả hai người bọn họ đã chịu quá nhiều uất ức và hiểu lầm.

Cô nhẹ nhàng bước qua người anh, chỉnh lại quần áo. Bộ quần áo này đã rách rưới, cáu bẩn, chiếc áo thể thao bị xé rách mấy lần cũng không còn đủ để che chở cho da thịt của Cửu Châu nữa.

Cô thở dài một tiếng, hết nhìn vào áo lại nhìn ra phía bên ngoài.

- Lấy áo của tôi để mặc!

Giọng nói trầm khàn của Lục Nghị Phàm nhẹ nhàng vang lên. Cô nhún vai, thẳng thắn từ chối:

- Không cần.

Nói đoạn, Cửu Châu thẳng tay lột bỏ chiếc áo thể thao rách ra bên ngoài, ném xuống dưới đất. Còn bản thân mình chỉ mặc duy nhất chiếc áo bra, để lộ đường cong mềm mại, quyến rũ.

Lục Nghị Phàm bấy giờ mới tỉnh ngủ. Vừa vươn vai mấy cái cho xương cốt thoải mái, ánh mắt anh chợt dừng lại trên cơ thể người con gái xinh đẹp kia, tròng mắt lập tức nhức nhối như muốn rớt ra bên ngoài.

Anh ngồi bật dậy, lao về phía cô, nắm chặt lấy cổ tay Cửu Châu mà gằn giọng mắng:

- Em dám ăn mặc thiếu vải như thế này mà đi nhong nhong ra ngoài ư???

Cửu Châu bị tiếng gào của anh làm cho giật nảy mình, tròn mắt ngạc nhiên, nói không ra lời.

- Đừng hòng tôi cho phép em mặc áo lót ra ngoài!

Mọi tấc da thịt trên cơ thể cô gái này, chỉ có mình anh mới được chiêm ngưỡng.

Sau vài phút ngạc nhiên đến đờ đẫn, lúc này Cửu Châu mới giật tay ra khỏi anh, hậm hực lên tiếng:

- Tôi mặc gì là quyền của tôi. Hơn nữa, chiếc áo kia đã rách nát rồi.

- Lấy áo của tôi mặc.

Lục Nghị Phàm hừ lạnh ngắt lời. Không để cho cô kịp nói thêm điều gì, anh liền cởi áo của mình ra, sau đó hung hăng mà mặc lên người cô. Bản thân anh lúc này chỉ cởi trần, cơ ngực rắn chắc phơi bày bên ngoài, nhẹ nhàng phập phồng theo từng nhịp thở.

Người đàn ông này quả thực vô cùng hoàn hảo.

- Em nghe cho kỹ đây. Tóc em, mắt em, mũi em, môi em, bộ ngực nảy lửa của em, bờ mông căng tròn của em em, và cả đồi cấm thơm tho kia... Tất cả đều là của tôi. Chỉ cần thằng đàn ông nào mà dám liếc mắt đưa tình với em, tôi sẽ móc mù hai tròng mắt của gã, ném cho cho gặm ngay lập tức!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »