Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5416 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 4
rên đi!

❊ ❊ ❊

Chát!!!

Một cái tát trời giáng lập tức đáp thẳng lên gương mặt anh tuấn của Lục Nghị Phàm.

Cửu Châu đưa tay lau sạch sẽ bờ môi căng mọng của mình, son đỏ dây cả ra gấu tay váy cưới. Trong căn phòng tĩnh lặng, hai người trừng mắt nhìn nhau hậm hực, cảm giác ghét bỏ đối phương đang dần dần cuộn trào mãnh liệt.

Lông mày Lục Nghị Phàm nhíu chặt, hơi nghiêng đầu thắc mắc:

- Cô chê chính chồng mình?

Anh ta một câu vợ, hai câu chồng, trong khi Cửu Châu vẫn còn đang rơi vào trong trạng thái hoang mang, bị cha con Lục Nghị xoay như chong chóng, đem ra làm vật chơi để mà tùy ý đùa giỡn.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, quật cường mà đáp:

- Người tôi kết hôn là cha của anh, tại sao bây giờ lại đổi thành kết hôn với anh? Lục Nghị Phàm, cha con anh là cái thá gì mà thích thì đổi vợ, thích thì đem tôi ra làm trò đùa?

Haha...

Lục Nghị Phàm cong môi cười lạnh. Anh ta buông cô ra, bước đến bên giường cưới, nằm soài ra đệm, vẻ hưởng thụ thấy rõ.

- Cửu tiểu thư, cô quên rằng tên của cha tôi chỉ có duy nhất hai chữ Lục Nghị, còn tên của tôi chỉ thêm đúng một chữ "Phàm" hay sao? Do vậy, tờ giấy thỏa thuận hôn ước của cô, tôi thích điền thêm chữ "Phàm" vào nữa đấy, cô làm gì được tôi?

Trước thái độ cao ngạo này của Lục Nghị Phàm, Cửu Châu hoàn toàn đờ đẫn.

Thì ra, Lục Nghị Phàm vì muốn tranh đoạt vợ của cha mình nên đã quyết định làm ra cái trò hèn hạ này.

Không khí yên lặng bao trùm toàn bộ căn phòng.

Chỉ đến khi tiếng chuông điện thoại của anh ta reo vang mới tạm thời phá vỡ. Lục Nghị Phàm bật loa, cố ý để cho Cửu Châu nghe rõ.

Trong điện thoại của anh ta, giọng nói trầm khàn của ông lão Lục Nghị vang lên, cơ hồ như ông đang vô cùng tức giận.

- Lục Nghị Phàm, mày đang làm trò quái quỷ gì vậy?

Lục Nghị Phàm cười cười, ung dung mà đáp:

- Cha à, chẳng phải người đã có đến tận tám người vợ rồi hay sao? Vậy thì cho con một người, đâu có khó gì?

- Lục Nghị Phàm... Khụ... Khụ... Mau đem Cửu Châu trả lại cho cha. Trên đời này thiếu gì đàn bà mà con dám ngang nhiên cướp dâu của cha như vậy?

Ông lão Lục Nghị vừa quát, vừa ho lên sặc sụa. Mặc dù tuổi tác của ông ta đã cao, thế nhưng ham muốn vẫn rất mãnh liệt.

Cửu Châu vẫn còn đứng tựa người vào tường, sau khi nghe toàn bộ cuộc nói chuyện nảy lửa giữa hai người này, cô mới hiểu ra toàn bộ sự việc.

Ông lão Lục Nghị muốn cưới cô là thật, cho người đến đón cô là thật. Tuy nhiên, chính con trai út của ông ta lại đi cướp mẹ kế của mình về phòng anh ta, lại còn ngang nhiên đòi cha mình phải nhường Cửu Châu nữa.

Anh ta... coi cô là món đồ chơi ư?

Nước mắt Cửu Châu chậm rãi chảy xuống. Mùi vị mặn chát này, cô quả thực không muốn nếm nữa.

- Cha nói lại lần cuối, mau đem mẹ kế của con trả về đây!

- Cha à, chỉ e, đã muộn rồi!

Lục Nghị Phàm hừ lạnh, đoạn nhảy phốc xuống giường, dùng lực kéo mạnh Cửu Châu về phía anh ta, tàn bạo mà ném cô trở lại giường, hung hăng đè mạnh lên thân.

- Rên đi!!!

Lục Nghị Phàm thì thầm bên tai Cửu Châu, gằn giọng đe dọa.

Cửu Châu lắc đầu, nhất định ngậm chặt môi, không để hắn thừa cơ càn rỡ.

Ánh mắt sắc lạnh của Lục Nghị Phàm một lần nữa lại nhìn xoáy sâu về phía Cửu Châu, sự tức giận, ghét bỏ, hung ác đều hội tụ đủ cả.

Cửu Châu vẫn ương bướng lắc đầu.

- Nếu cô không rên, tôi sẽ lập tức cho quân đội san bằng toàn bộ dòng tộc nhà họ Cửu ngay trong đêm nay!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »