Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5561 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 29
bỏ thuốc

❊ ❊ ❊

Nhã Hân đã chờ sẵn ở quầy, trông thấy Cửu Châu tới liền giơ tay vẫy vẫy.

- Bạn thân chí cốt ơi, mau lại đây.

Hôm nay, Cửu Châu mặc một chiếc áo phông đơn giản, kết hợp cùng quần đùi ngắn màu sữa, để lộ rõ cặp chân dài trắng ngần, hết sức bắt mắt.

Nhã Hân có phong cách ăn mặc hoàn toàn trái ngược với Cửu Châu. Cô ấy mặc bộ váy cao xẻ tà, phần ngực căng đầy gần như muốn phá bung ra khỏi lớp voan đằng trước. Hai cô gái xinh đẹp với hai phong cách đối lập nhau, tuy nhiên vẫn vô cùng xinh đẹp hút người.

Cửu Châu nở nụ cười rạng rỡ, tiện tay đón lấy ly rượu nhẹ mà Nhã Hân đưa cho, tu một hơi cạn sạch. Bọn họ cùng nhau học chung cấp hai, thân quen nhau đã nhiều năm rồi.

Nhã Hân vỗ mạnh lên vai Cửu Châu, gương mặt biểu lộ lo lắng mà hỏi:

- Châu Châu, ông già họ Lục đó có làm khó cậu không?

Về sự việc Cửu Châu trở thành vợ của Lục Nghị Phàm, ngoài gia đình cô ra thì chưa ai hay biết. Nhận thấy xung quanh nhiều người, nhiều tai mắt phức tạp, Cửu Châu cảm thấy không tiện để nói, liền ghé sát tai Nhã Hân đáp:

- Chuyện này dài dòng lắm. Chút nữa đến nơi nào yên tĩnh, tớ sẽ nói rõ đầu đuôi cho cậu!

Tiếng nhạc mạnh mẽ vang lên, người người trong quán ba hò hét, nhảy múa ầm ĩ. Nhã Hân cũng rất thích náo động. Do vậy, cô ấy cầm tay Cửu Châu kéo lên, cùng nhau bước ra sàn chính để múa hát.

Cửu Châu vốn dĩ chỉ thích ngồi yên lặng thưởng thức rượu pha chế, tuy nhiên bị Nhã Hân nằng nặc kéo đi nên cô cũng đành phải tặc lưỡi cho qua.

Cùng lúc đó, cách quầy uống của Cửu Châu không xa, có năm gã đàn ông ăn mặc lịch thiệp, trên tay lắc lư ly rượu đỏ, đang không ngừng phóng tầm mắt thèm khát về phía Cửu Châu.

- Chậc... chậc... Nhìn cô em kia kìa, thật xinh đẹp quyến rũ chết người mà!

Ân Phách, gã đàn ông dáng vẻ thư sinh, ngồi ngay chính giữa bàn thích thú tán thưởng. Ánh mắt dâm đãng của gã dính chặt trên từng đường cong của Cửu Châu. Mặc dù cô chỉ mặc một bộ đồ đơn giản, nhưng những đường nét hoàn hảo trên cơ thể không ngừng bị che lấp đi, ngược lại càng trở nên quyến rũ lạ thường.

Nhìn dáng vẻ say đắm của Ân Phách, Mạc Huy ngồi bên cạnh không nhịn được mà giơ chân đạp mạnh vào người hắn một cái.

- Cô em váy xẻ kia cũng đẹp không kém. Mà hình như hai người họ đi cùng nhau thì phải?!

Mạc Huy vừa dứt lời, cả đám còn lại bèn ồ lên tán thưởng. Dục vọng đê hèn trong người năm gã đang không ngừng cuộn trào sục sôi, chỉ muốn lập tức đem hai người con gái xinh đẹp mỹ miều trước mắt kia ra mà gặm nhấm.

- Thích thì... lại áp dụng chiêu cũ thôi!

Một trong ba gã còn lại nháy mắt ra hiệu. Bốn người kia lập tức hiểu ý, nhoẻn miệng cười xấu xa. Ân Phách là kẻ xung phong đầu tiên. Gã đứng dậy, lau lau tay vào quần cho sạch, đoạn bước đến bên quầy rượu nơi Cửu Châu và Nhã Hân chọn khi nãy.

Chỉ thấy chủ quầy lúc đầu giơ tay từ chối, lắc đầu lia lịa. Thế nhưng, ngay khi Ân Phách rút từ trong ví ra một xấp tiền lớn, hai mắt chủ quầy tức khắc sáng rõ.

Sau một hồi nhảy múa theo điệu nhạc, cuối cùng Nhã Hân và Cửu Châu cũng đã mệt lử. Họ quay trở lại quầy rượu, tiếp tục gọi một ly pha chế hạng nhẹ để uống. Cửu Châu cũng không có sức nhiều, được một hai chén là đã ngừng uống.

- Châu Châu, cậu đi như thế này, người nhà họ Lục có ý kiến gì không?

Nhã Hân cụng ly cùng Cửu Châu, sau đó lo lắng hỏi tiếp.

Cửu Châu chỉ cười cười đáp lại:

- Không sao cả. Ở nhà họ Lục, thân ai làm việc nấy. À, mình muốn đi vệ sinh chút, cậu cùng đi không?

- Đi thôi!

Nhã Hân vui vẻ kéo Cửu Châu cùng vào nhà vệ sinh. Vì quán ba rất ồn ào nên khu vực dành cho quan khách đi vệ sinh được bố trí ở phía xa.

Xung quanh khu vệ sinh không có lấy một bóng người. Cửu Châu đứng ở bồn nước, ngẩn ngơ nhìn mình trong gương. Khuôn mặt xinh đẹp của cô đã có chút tiều tụy đi hẳn. Nụ cười thoải mái, vô lo vô nghĩ ngày nào đã hoàn toàn biến mất.

Phịch!

Bỗng nhiên, âm thanh tiếng động lớn ở đằng sau phát ra khiến Cửu Châu giật nảy mình. Thì ra là Nhã Hân, cô ấy đang dựa lưng vào thành cửa, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu như sắp nôn.

Cửu Châu vô cùng lo lắng, vội vàng đỡ Nhã Hân ngồi xuống, đoạn đưa tay xoa bóp huyệt thái dương cho cô ấy:

- Cậu làm sao thế Nhã Hân? Hay là, cậu uống nhiều nên say rồi!

Nhã Hân lắc lắc đầu phủ nhận:

- Không phải! Bình thường mình không say, mình có thể uống gấp ba, gấp bốn thế này nữa. Hiện tại đầu mình đang rất đau, mắt bắt đầu hoa lên rồi này!

Cửu Châu không biết làm thế nào, vội vàng đỡ Nhã Hân đứng dậy, định bụng sẽ đưa cô ấy ra quầy nhờ giúp đỡ.

Tuy nhiên, ngay khi Cửu Châu đứng lên, cảm giác choáng váng ở đầu cô cũng đã bùng nổ. Cô loạng choạng bám víu vào cạnh tường, một tay đỡ Nhã Hân, tay còn lại lần mò từng mảng tường đầy khó nhọc.

- Chết tiệt! Chuyện này là thế nào?

Nhã Hân đã dần mất đi lý trí, hai mắt chầm chậm khép hờ. Cửu Châu há miệng cắn mạnh vào mu bàn tay mình cho tỉnh táo, tuy nhiên vẫn không thể nào chống cự lại được cơn buồn ngủ khủng khiếp đang dần khống chế.

Hê... hê...

Ngay trước mặt cô lúc này liền xuất hiện gương mặt hung ác của năm gã đàn ông khi nãy. Chúng khoanh tay nhìn cô chằm chằm, nhếch miệng cười khẩy:

- Ái chà... đẹp quá! Phen này anh em chúng ta lại thức trắng cả đêm rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »