Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5466 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 53
dập đầu xin tha mạng

❊ ❊ ❊

- Lũ người đáng chết này dám làm tổn thương em, tôi sẽ khiến chúng chết không toàn thây!

Cửu Châu vỗ nhẹ lên bàn tay anh, lắc đầu đáp:

- Không cần. Anh làm thế sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của mình đó. Dù gì thì tôi cũng không sao cả.

- Câm miệng. Tôi cần em dạy dỗ?

Lục Nghị Phàm hừ lạnh, sau đó buông Cửu Châu ra, đoạn đứng dậy bước về phía Mai Lạc, vung tay túm lấy cổ cô ta mà bóp chặt.

- Thống Đốc quân giết người rồi!

Đám người cùng nhau hô hoán ầm ĩ, toan bỏ chạy tán loạn. Thế nhưng rất nhanh chóng, vệ sĩ riêng của Lục Nghị Phàm đã tới từ bao giờ, khoảng chừng hơn bốn mươi người tay cầm súng ngắn chĩa thẳng về phía đám đông, đứng bao vây bọn họ thành một vòng tròn lớn.

Không ai bảo ai, bọn họ lúc này chỉ dám ôm lấy người bên cạnh mà sợ sệt, cả người run như cầy sấy.

Mai Lạc bị Lục Nghị Phàm thẳng tay bóp cổ đến nghẹn họng, tròng mắt như muốn rớt ra bên ngoài, đưa tay đập đập lên người anh mà yếu ớt chống cự.

Lục Nghị Phàm cười lạnh, đoạn nâng cao bàn tay, xách cổ Mai Lạc như xách một con chuột hôi hám đến gần khay đồ ăn đã bị rơi vung vãi, tay còn lại cầm lấy bát canh hầm gà, úp trực tiếp lên mặt Mai Lạc.

Cửu Châu nheo nheo đôi mắt, thị giác cũng đã được khôi phục lại một chút, trông thấy cảnh này liền há hốc miệng sửng sốt. Chưa lần nào Cửu Châu lại tận mắt chứng kiến người đàn ông của cô lại nổi giận đến mức khủng khiếp như thế này. Suy cho cùng, những lần Cửu Châu lăng mạ, xúc phạm anh, anh luôn dùng thái độ nhẫn nhịn cô để đáp lại.

Mai Lạc bị cả bát canh hầm đổ lên mặt, tức run đến mức làm liều.

Cô ta há miệng quát lớn:

- Khốn nạn. Dù cho anh là Thống Đốc quân đi chăng nữa, tùy tiện đánh người như thế này cũng là phạm pháp. Tôi sẽ kiện anh lên tận chính phủ.

Cô ta vừa dứt lời, liền cảm thấy cả cơ thể đột nhiên nhẹ bẫng, tựa hồ như Mai Lạc đang bay.

Ùm...

Lục Nghị Phàm quăng mạnh cô ta xuống hồ bơi, mặc cho Mai Lạc sặc nước vùng vẫy khẩn khoản, anh vẫn quay lưng rời đi, bước về phía Cửu Châu.

Lý Hào vì vết thương chảy quá nhiều máu nên đã ngất lịm, nằm co quắp trên nền đất. Nếu không được nhanh chóng cứu giúp, chắc chắn anh ta sẽ chết vì thiếu máu.

Ngô Vận sợ xanh mắt, hai đầu gối không ngừng đập vào nhau loạn xạ. Vừa lúc chồng cô ta là Tổng giám đốc Tân Trịnh nghe ồn ào vội vàng chạy tới nơi, trông thấy cảnh tượng nhốn nháo đang xảy ra trước mặt mà cũng sợ tới mức run cầm cập.

- Thống Đốc...

Tân Trịnh kéo tay Ngô Vận, bất chấp hạ thấp bản thân mà quỳ rạp xuống dưới đất, lắp bắp nói từng tiếng:

- Cầu xin Thống Đốc rộng lượng, nể tình lão già này mà bỏ qua cho phu nhân của tôi. Cô ta không biết tốt xấu, có mắt như mù, dám ăn gan hùm mà làm tổn thương đến Thống Đốc phu nhân. Thế nhưng, vẫn là mong ngài có thể bỏ qua cho cô ta lần này.

Người đàn ông khủng bố trước mặt này là ai cơ chứ, là ai mà lại có thể khiến một ông lão đã bước sang tuổi sáu mươi lăm cũng phải cắn răng quỳ gối cầu xin tha thứ.

Tân Trịnh không dám đắc tội với Lục Nghị Phàm, mà ngay cả các quan chức cấp cao cũng như thế. Họ đều coi Lục Nghị Phàm giống như chúa sơn lâm, đắc tội anh thì chỉ có đường khuynh gia bại sản, tự tìm đến cái chết cho chính mình.

Mai Lạc sau một hồi khổ sở, cuối cùng cũng ngoi lên được thành bờ, nằm ngửa lên hồ thở không ra hơi. Cô ta có chết cũng không thể ngờ, Cửu Châu lại là phu nhân của vị Thống Đốc quân danh bất hư truyền kia. Càng nghĩ, Mai Lạc càng cảm thấy sợ hãi. Cái mạng quèn này của cô ta vừa thoát khỏi cửa tử đúng ba lần.

Trước hành động van xin khẩn khoản này của Tân Trịnh, Lục Nghị Phàm chỉ thờ ơ, nhìn vợ chồng ông ta bằng một nửa con mắt mà đáp:

- Tổng giám đốc Tân Trịnh nên biết cai quản chó cái của mình cho tốt, cấm cô ta từ giây phút này được phép sủa bậy trước mặt phu nhân của tôi.

- Vâng vâng, ngàn lần cảm ơn ngài đã bỏ qua!

Tân Trịnh cùng Ngô Vận liên tục mở miệng cảm ơn, lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm.

- Nghị Phàm!

Cửu Châu nhỏ nhẹ gọi anh. Anh nổi giận vì cô, dạy dỗ cho đám người hống hách kia một bài học, cũng là vì cô. Thâm tâm Cửu Châu hiện tại vô cùng bối rối và phức tạp.

Lục Nghị Phàm dùng tay vạch thử mí mắt của cô ra. Giác mạc của Cửu Châu vẫn còn đỏ, thỉnh thoảng nước mắt cay xè lại chảy ra.

Cửu Châu chớp chớp mắt nhìn anh. Đôi lông mi dài cong vút như cánh bướm khẽ động. Gương mặt Lục Nghị Phàm mỗi lúc một thêm siết gần cô hơn, đoạn anh há miệng, thổi nhẹ lên mắt Cửu Châu.

Khoảnh khắc này, cơ hồ như cô đang nằm mơ. Một giấc mộng xuân thật ấm áp!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »