Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5452 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 64
sống chết cùng anh

❊ ❊ ❊

Khốn nạn!

Cửu Châu nén đau, nghiến răng gằn từng tiếng. Cô thật không thể ngờ, đằng sau bộ mặt ngây ngô, có phần đơn phương, chất phác của Dương Vĩ lại là một kẻ độc ác, xảo quyệt đến như thế.

Lúc này đây Cửu Châu mới nhớ ra, trong lúc Lục Nghị Phàm tiến đến quan sát lỗ sâu kia, Dương Vũ đã đưa cho quân sĩ một vài chai nước khoáng mang theo bên mình. Bên trong chai nước chắc chắn anh ta đã bỏ thuốc, do vậy quân sĩ mới không có sức ứng cứu hai người bọn họ.

Nhìn Cửu Châu đang vô cùng giận dữ như thế, Dương Vĩ lại càng lấy làm phấn khích:

- Ông chủ lớn đã có lệnh phải giết chết vợ chồng hai người. Tuy nhiên, vì cô rất xinh đẹp, cho nên tôi sẽ thưởng thức cô trước rồi mới giết chết cô sau.

Nhân vật "ông lớn" mà anh ta nhắc tới ắt có mối thù lớn đối với Lục Nghị Phàm, bởi vậy mới âm mưu giết chết anh. Cửu Châu hiện tại đang rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, trong tay không có vũ khí, sức chống đỡ cũng chỉ bằng một phần mười của Dương Vĩ.

Cô thà chết chứ không bao giờ để cho bản thân bị anh ta làm ô nhục.

Dương Vĩ nhếch môi cười khẩy, bàn tay bắt đầu lần mò xuống vùng cổ trắng ngần của Cửu Châu. Cô nằm yên không nhúc nhích, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn mà cam chịu.

Ngay khi anh ta vuốt nhẹ vào bờ môi căng mọng của cô, Cửu Châu bèn há miệng, dùng lực cắn thật mạnh vào mu bàn tay Dương Vĩ.

Aaaa...

Anh ta đau đớn hét ầm lên, cố gắng giật tay ra khỏi miệng Cửu Châu, chân còn lại đá mạnh vào người cô không một chút thương tiếc.

Cửu Châu vẫn nghiến chặt răng, đến khi Dương Vĩ lôi được tay ra thì đã bị cô cắn mất một mảng thịt, máu tươi tanh tưởi túa ra như xối.

Khóe miệng Cửu Châu khẽ cong. Cô nhổ miếng thịt đỏ hỏn từ trong miệng của mình ra, đoạn với lấy con dao nhỏ rơi từ trên người Dương Vĩ xuống, thẳng tay đâm mạnh vào đùi của anh ta.

- Con đàn bà chó chết!

Dương Vĩ gào lớn chửi thề, nhoài người về phía Cửu Châu mà chộp lấy cô.

Tuy nhiên, Dương Vĩ đã chậm một bước. Cửu Châu nhanh nhẹn lùi lại phía sau, đoạn nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thách thức.

- Dương Vĩ, dù có làm ma thì đừng hòng tôi bỏ qua cho anh.

Dứt lời, cô nhún người nhảy thẳng xuống hố sâu chết chóc kia, để mặc cho số phận sắp đặt.

Bóng đen u ám như một con rắn chúa khổng lồ, nhe nanh mà nuốt trọn Cửu Châu vào bên trong. Bên dưới kia có Lục Nghị Phàm.

Có anh, cô không thấy sợ nữa!

.....................................

Dinh thự dòng tộc Lục Nghị...

Ông lão Lục đang ngồi dài trên ghế, thoải mái dựa người vào ghế bành, để mặc cho người vợ thứ tám của mình đang ra sức matxa.

- Cha! Dạo này không thấy vợ chồng Nghị Phàm về thăm nhà nhỉ?

Anh trai cả của Lục Nghị Phàm là Lục Phương Canh, một trong những chuyên gia nghiên cứu vi sinh vật nổi tiếng trong nước, nhẹ nhàng đặt đĩa hoa quả tươi mát xuống bàn trà, thắc mắc cất giọng hỏi.

Nhắc đến Lục Nghị Phàm, ông lão Lục vẫn chưa hết cục tức. Càng nghĩ đến Cửu Châu, ông ta càng đem lòng tiếc rẻ. Thôi thì hiện tại cô đã trở thành con dâu út của ông ta, đành phải cắn răng mà chấp nhận.

Ông Lục đưa tay phẩy phẩy, ra hiệu cho phu nhân của mình lui vào trong nhà, sau đó chán ghét mà đáp:

- Thằng nhóc này luôn luôn làm cha phải phiền lòng. Nó cứ nghĩ nó là Thống Đốc ắt có quyền ngạo mạn, tùy ý như thế. Thật không coi cha mình ra cái thá gì cả!

Lục Phương Canh khẽ nhíu mày, trong lòng chợt vui. Anh ta cười cợt mà châm chọc:

- Chỉ e, việc Nghị Phàm cướp mẹ kế không hề đơn giản. Mục đích của thằng bé, có trời mới biết."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »