Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5469 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 58
hôn tôi đi, tôi sẽ cho em cùng xuống hầm mộ cổ

❊ ❊ ❊

Ánh mắt quyết đoán của Cửu Châu vô cùng quật cường, nhìn thẳng về phía Lục Nghị Phàm không một chút do dự.

- Được!

Anh cũng nhìn lại cô, ngữ khí không tỏ ra tán thưởng, cũng không tỏ ra ép buộc. Nếu phu nhân của anh đã muốn cứu người, được thôi, anh hoàn toàn ủng hộ.

Dưới sự hướng dẫn của Cửu Châu, Chu Kiệt nhanh chóng nhóm một đống củi lớn, sau đó rửa sạch con dao găm nhỏ, lại hơ trên lửa nóng hòng khử trùng. Cửu Châu rửa sạch bàn tay, cầm lấy con dao, cắt đứt phần tay áo của A Nhị.

Ngay khi vết thương được lộ rõ ra bên ngoài, tất cả mọi người đều hít sâu một hơi. Ngoài trừ dấu vết hàm răng sắc nhọn của con sói ra thì ba chiếc nanh của nó đã ghim sâu vào trong thịt của A Nhị.

Cửu Châu hết nhìn vết thương, lại nhìn con dao găm trong tay, đoạn tặc lưỡi mà nói:

- Chúng ta không thể dùng dao găm gắp răng ra được.

Chu Kiệt lo lắng liền gấp rút hỏi lại cô:

- Phu nhân à, nếu không dùng dao thì phải lấy gì để gắp bây giờ?

Cửu Châu không đáp, gương mặt có chút trầm tư. Một lát sau, cô vòng tay ra sau đầu, rút chiếc kẹp tóc vẫn đem theo bên mình, dùng tay bẻ rộng miệng chiếc kẹp ra.

Khóe môi Lục Nghị Phàm cong nhẹ. Cô gái này quả thực vô cùng thông minh.

Động tác của Cửu Châu rất nhanh nhẹn và dứt khoát. Sau khi đã hơ nóng trên lửa, cô bèn lấy một nhành cây nhỏ nhét vào miệng của A Nhị, đoạn dùng chiếc kẹp bắt đầu cẩn thận gắp từng chiếc răng sói ra bên ngoài.

Gương mặt A Nhị không ngừng nhăn nhó, mồ hôi vã ra như tắm. Nếu không có cành cây chắn ngang miệng, có khi anh ta đã cắn đứt lưỡi mà chết.

Ba chiếc nanh sói dần dần được Cửu Châu gắp ra. Cô dùng cồn sát khuẩn có sẵn ở doanh trại để rửa sạch vết thương cho A Nhị một lần nữa, dùng vải băng bó thật cẩn thận. Xong xuôi, Cửu Châu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Các quân sĩ không ngớt lời khen ngợi Cửu Châu. Phu nhân Thống Đốc quả thật khác người. Chu Kiệt đưa mắt nhìn Lục Nghị Phàm, thâm tâm liên tục tấm tắc, tỏ vẻ ngưỡng mộ.

- Bây giờ tôi mới biết phu nhân của mình lại có khả năng chữa thương rất tốt đấy!

Lục Nghị Phàm đưa tay vuốt vuốt mái tóc cô mà khen ngợi. Động tác thân mật này của anh khiến Cửu Châu có chút ngại ngùng. Cô nhẹ nhàng quay mặt đi để né tránh, xoay lưng bước vào trong lều trại.

Chu Kiệt vô cùng chu đáo, đặc biệt sắp xếp cho hai người một lều riêng, có chăn ấm đầy đủ. Cửu Châu nhìn chiếc đệm lót nhỏ, hai bàn tay không ngừng cọ cọ vào nhau. Cô và Lục Nghị Phàm từ khi cưới đã ngủ chung với nhau trên cùng một giường. Tuy nhiên, chiếc giường tân hôn kia rất rộng, đủ cho sáu người nằm thỏa thích vẫy vùng trên đó. Do vậy, dù họ có nằm chung đi chăng nữa thì khoảng cách giữa hai người vẫn lớn.

Hiện tại gần nhau như thế này, Cửu Châu có chút không quen.

E hèm!

Lục Nghị Phàm vén lều bước vào, miệng khẽ hắng giọng. Anh ngồi xuống bên cạnh Cửu Châu, nhàn nhạt mà nói:

- Con sói kia chắc chắn còn có đồng bọn. Chúng ta cũng không thể ở đây mãi được. Em nên nghỉ ngơi một lát. Ngày mai tôi sẽ cùng Chu Kiệt xuống dưới hầm mộ để tìm kiếm tung tích quân sĩ.

- Chỉ có mình anh và Chu Kiệt xuống dưới đó sao?

Cửu Châu buột miệng hỏi anh.

Đã có hơn ba mươi quân sĩ xuống dưới mộ cổ ứng cứu, tuy nhiên tung tích hiện tại vẫn còn đang rất mơ hồ. Thống Đốc quân cũng là con người. Cho dù Lục Nghị Phàm có tài giỏi đến cỡ nào đi chăng nữa, Cửu Châu cũng cảm thấy không yên tâm.

Cô nhìn anh, chần chừ mãi mới dám mở miệng ra đề nghị:

- Hay là để tôi đi cùng anh, được chứ? Dù sao thì ba người sẽ tốt hơn là hai mà?

Nghe Cửu Châu nói, Lục Nghị Phàm liền giẫy nảy.

- Ai bảo em là chỉ có hai người xuống dưới mộ cổ?

Đầu óc Cửu Châu chợt giật thót:

- Chính miệng anh vừa nói anh và Chu Kiệt sẽ xuống đó mà?

Lục Nghị Phàm cong nhẹ môi, cười đáp:

- Được thôi. Nếu em muốn xuống dưới đó thì phải thực hiện một điều kiện cho tôi!

Cửu Châu bắt đầu cảnh giác, đưa mắt liếc anh làm điệu bộ dè chừng:

- Điều kiện gì cơ? Anh nói rõ xem!

- Hôn tôi đi! Tôi sẽ cho em cùng xuống hầm mộ cổ.

Lục Nghị Phàm đê tiện nói, ánh mắt nheo lại nhìn cô, thấp thoáng ý cười. Trêu chọc người phụ nữ này luôn là một điều gì đó rất đỗi hứng thú đối với anh.

Hai má Cửu Châu đỏ ửng như trái cà chua chín. Cô hít sâu một hơi, bàn tay nắm thật chặt vào miếng đệm lót, đôi mắt nhắm hờ mà nhằm hướng má của Lục Nghị Phàm hôn tới.

Tuy nhiên, ngay khi đôi môi căng mọng của cô sắp áp lên má anh, Lục Nghị Phàm bất ngờ đứng bật dậy, hai tay chắp ra sau lưng, nhếch miệng mà chế giễu:

- Em nghĩ được hôn tôi mà dễ à? Tôi dễ dãi thế hay sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »