Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5406 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 85
yêu hay không yêu?

❊ ❊ ❊

Cạch...

Cánh cửa phòng bệnh nặng nề được mở ra.

Cửu Châu lễ phép đứng gọn vào một góc, không quên mở lời chào hỏi Diêu Dung:

- Xin chào, phu nhân!

Bốp!!!

Cửu Châu vừa dứt lời, trên má phải đã in hằn một cái tát đau điếng. Diêu Dung lạnh lùng thu tay lại, gương mặt hằm hằm vẻ ghét bỏ, nhếch môi giễu cợt:

- Vô lễ. Ai cho phép cô dám tùy tiện gọi tôi? Cha mẹ cô không biết dạy dỗ phép tắc ứng xử khi gặp người lớn à?

Cái tát tàn độc này của Diêu Dung không khiến Cửu Châu cảm thấy uất ức, ngược lại cô hoàn toàn bỏ ngoài tai, chỉ khẽ cúi đầu, cứng rắn mà đáp:

- Nếu phu nhân không muốn gặp con, vậy thì con xin phép ra bên ngoài trước!

- Em đứng lại đó. Tôi chưa cho phép em rời khỏi đây!

Lục Nghị Phàm đang nằm trên giường bệnh liền hừ lạnh, đoạn đạp chăn ra khỏi người, bình thản bước đến bên cạnh Cửu Châu, vòng tay lên eo cô mà nói:

- Mẹ à, Cửu Châu là vợ hợp pháp của con. Mong mẹ hãy đối xử công bằng với cô ấy như đối với con!

Diêu Dung bị con trai chọc cho tức điên. Tuy nhiên, bà ta vẫn cố gắng kìm chế cảm xúc hết sức có thể, bày ra nụ cười gượng gạo:

- Được rồi. Nếu con không thích, mẹ sẽ tạm thời bỏ qua. Tuy nhiên, mẹ có chuyện riêng muốn nói với con, phiền Cửu tiểu thư ra bên ngoài một lát.

Cánh cửa khép lại, trên môi Diêu Dung liền nhăn mặt mà vô cùng chán ghét. Bà ta đặt túi xách trên bàn, ung dung ngồi lên ghế, hai chân vắt chéo nhau, tư thế vô cùng thoải mái:

- La Vân Thiên đã báo tin cho mẹ về sự cố ở hầm mộ. Lão gia đã phong tỏa toàn bộ tin tức và sắp xếp chu đáo cho người nhà của các quân sĩ kia. Con có thể tạm thời yên tâm.

- Đây là việc của con. Hơn nữa, bọn họ đều là quân sĩ dưới trướng do đích thân con đào tạo. Vì vậy con phải có trách nhiệm với họ. Đâu cần cha nhúng tay vào???

Tác phong làm việc từ trước đến nay của Lục Nghị Phàm đều nói một là một, có trách nhiệm tuyệt đối với thuộc hạ của mình. Việc ông lão Lục tự ý đứng ra phong tỏa tin tức, anh không thuận mắt một chút nào cả.

Phản ứng không vui của anh khiến Diêu Dung có chút khó chịu. Bà ta đập mạnh tay lên bàn, hậm hực nói từng chữ:

- Từ lúc con rước ả hồ ly kia về dinh thự, thái độ của con đối với cha mẹ càng lúc càng thêm ngông cuồng. Nghị Phàm, nói đi, con yêu cô ta?

Lục Nghị Phàm trầm ngâm không đáp. Câu hỏi này... anh không muốn trả lời. Thế nhưng, Diêu Dung đừng hòng buông tha cho anh. Bà ta đứng phắt dậy, bước đến gần Lục Nghị Phàm, gằn giọng hỏi lại:

- Nghị Phàm, mẹ đang hỏi con đấy! Nói đi, con yêu cô ta?

Khóe môi Lục Nghị Phàm khẽ cong, bày ra bộ mặt chán ghét thấy rõ. Tình cảm đối với Cửu Châu, anh dám khẳng định là không có. Ba mươi năm cuộc đời, Lục Nghị Phàm chưa bao giờ cảm thấy thích thú với chuyện yêu đương.

Đối với anh, tình yêu quả thực là một điều gì đó tẻ nhạt, vô vị. Vậy mà cớ sao loài người lại đâm đầu vào yêu, sống chết vì nhau?

Nực cười!

- Con không yêu Cửu Châu!

Nghe câu trả lời chắc nịch này của anh, Diêu Dung vô cùng mãn nguyện mà buông một tiếng thở phào. May mắn con trai bà không rơi vào tình cảm với Cửu Châu, nếu không thì rắc rối lớn.

Lục Nghị Phàm ngừng một lát, sau đó bình thản nói tiếp:

- Tuy nhiên, con chỉ có hứng thú với cô ấy. Mẹ à, ngoài Cửu Châu ra, con tuyệt đối sẽ không phát sinh quan hệ với bất kỳ một người phụ nữ nào khác.

Diêu Dung hoàn toàn cứng đờ. Lục Nghị Phàm không yêu Cửu Châu, vậy mà lại chỉ thủ thân vì cô ấy?

Đứa con ngốc nghếch này, đây không phải là tình yêu thì là gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »