Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5594 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 98
thống đốc mua quần áo lót cho vợ

❊ ❊ ❊

Chỉ còn ba ngày nữa, Lục Nghị Phàm sẽ từ Anh quốc quay trở về. Việc học của Cửu Châu gần như gác lại toàn bộ. Lục Nghị Phàm cấm cô được bước chân đến trường học, ép Cửu Châu phải ở nhà tĩnh dưỡng.

Vương quốc Anh, phòng Tổng thống...

- Tổng thống A.P. Bencarin, hiện tại ông thấy sức khỏe của mình thế nào rồi?

Tấm lưng rộng lớn, cứng rắn, pha chút băng khốc của người đàn ông càng trở nên hoàn hảo hơn dưới lớp đèn tinh xảo ấm áp.

Anh nghiêng nghiêng đầu, hai chân vắt chéo lên nhau, tư thế cao ngạo mà lãnh khốc, đang phóng tầm mắt sắc bén của mình về phía Bencarin.

- Cảm ơn Thống Đốc! Nhờ có sự giúp đỡ tận tình của ngài mà hoàng gia mới kịp thời phát hiện ra nội gián, thành công xử đẹp chúng.

Marianne đứng bên cạnh, yêu kiều trong bộ váy hoa màu tím cũng nở nụ cười mãn nguyện. Lục Nghị Phàm chỉ mất đúng hai ngày trời liền phát hiện ra kẻ đứng sau toàn bộ vụ ám sát các thành viên trong gia tộc A. P và kẻ đã gửi thư uy hiếp Bencarin là cùng một người. Đó chính là A. P Luximan, chú ruột của tổng thống Bencarin.

Người thân ngấm ngầm phản bội, sẵn sàng bắt tay với các thế lực thù địch hòng tiêu diệt toàn bộ uy quyền và danh dự của ông Bencarin, đây quả thực là một điều xấu hổ đáng lên án.

Thân là chú ruột của ông, thế nhưng Luximan lại có thể ra tay tàn nhẫn đến như vậy, tính người trong đầu lão ta đã hoàn toàn bị hủy hoại nghiêm trọng, thối nát đến cực điểm.

Mặc dù A. P. Bencarin không lỡ, thế nhưng để trừng phạt thích đáng người chú tàn độc của mình, ông vẫn quyết định tống cổ lão ta vào ngục, chờ đợi phán xét cuối cùng của tòa án tối cao.

- Ngài Lục, ngài sẽ rời đi ngay bây giờ sao?

Ông Bencarin lưu luyến cất giọng hỏi. Mặc dù Lục Nghị Phàm đã thông báo với Cửu Châu rằng phải ba ngày nữa anh mới trở về, thế nhưng, anh lại quyết định bay về trước, thâm tâm muốn tạo bất ngờ cho cô.

Lục Nghị Phàm đứng dậy, bắt tay cùng Bencarin, cười cười đáp:

- Phải! Tôi đã xa vợ tôi quá năm ngày rồi. Ông cũng biết đấy, đàn ông chúng ta thiếu mùi vợ ắt sẽ khổ sở đến nhường nào!

Lời nói nửa đùa nửa thật của Lục Nghị Phàm khiến mọi người cùng nhau cười ồ. Marianne không quên chọc ghẹo:

- Thống Đốc tối cao của lực lượng quân đội liên quốc gia nổi tiếng tàn bạo là thế, vậy mà sau khi lấy vợ lại thay đổi hoàn toàn. Ngài Lục, tôi thiết nghĩ chị Cửu quả thật khéo thu phục hổ dữ đấy!

Trước khi lên máy bay, Lục Nghị Phàm cùng La Vân Thiên còn ghé qua một vài shop thời trang nổi tiếng tại Anh quốc một chút.

- Này, Vân Thiên, cậu nghĩ Cửu Châu sẽ hợp với bộ đồ như thế nào nhỉ?

Đứng trước cửa hàng thời trang Most Lip nổi tiếng bậc nhất trong trung tâm thành phố, Lục Nghị Phàm có phần thắc mắc, bàn tay không ngừng vuốt vuốt cằm. Mặc dù La Vân Thiên chỉ muốn ôm bụng mà lăn ra đất cười ngặt nghẽo, thế nhưng anh vẫn hiểu cái mạng nhỏ của mình đáng giá bao nhiêu.

Chọc giận Lục Nghị Phàm khác nào tự chui đầu vào hang cọp!

Nhân viên shop đồng loạt cúi đầu chào Lục Nghị Phàm, đoạn dạt sang hai bên, cung kính nhìn anh.

- Trông vị khách này rất quen!

Một nhân viên quay sang người bên cạnh, nghi hoặc cất giọng hỏi bằng thứ tiếng anh bản xứ. Người kia đã nhận ra Lục Nghị Phàm, giọng nói có chút mất bình tĩnh, run run đáp:

- Cậu không nhận ra ư? Ngài ấy chính là Lục Nghị Phàm- Thống Đốc quân đầu tiên trong lực lượng quân đội liên quốc gia, đứng đầu điều hành hơn hai mươi vạn quân sĩ đến từ khắp các nước đấy ạ!

Ực!

Những nhân viên còn lại đồng loạt nuốt một ngụm bước bọt. Danh tiếng bậc nhất tuyệt đối của Lục Nghị Phàm không ai là không biết. Hôm nay họ được tận mắt gặp anh bằng xương bằng thịt, đây quả thực là một niềm vinh hạnh cực kỳ lớn.

- Thưa ngài, ngài muốn chọn váy theo phong cách cổ điển, hiện đại hay cá tính?

Quản lý cửa hàng lễ phép hỏi anh. Lục Nghị Phàm suy nghĩ một chút, đoạn đáp gọn lỏn:

- Đem hết chỗ quần áo đẹp nhất ra đây cho tôi!

Quản lý mắt chữ O, miệng chữ A, không tin vào những gì tai mình nghe thấy. Mãi một lúc sau, cô mới lấy lại bình tĩnh, vội vàng ra hiệu cho nhân viên đem tới. Khoảng chừng hơn hai trăm bộ váy, quần áo tuyệt đẹp, đều là hàng hiệu của các hãng CHANEL, LOUIS VUITTON,... nhanh chóng được bày ra trước mặt Lục Nghị Phàm.

Bộ nào anh cũng rất ưng. Bởi vậy, không cần suy nghĩ nhiều, Lục Nghị Phàm trực tiếp tuyên bố:

- Gói lại cho tôi toàn bộ chỗ quần áo này!

Lại thêm một cú sốc lớn nữa đối với hết thảy những người đang có mặt ở đây. Vị khách tối thượng này lại quyết định mua liền lúc hai trăm bộ quần áo hàng hiệu độc nhất chỉ trong vòng hai giây suy nghĩ.

Thật sự khủng bố!

Đương nhiên, người khổ nhất vẫn là La Vân Thiên. Do số lượng quần áo quá nhiều, anh không thể tự mình chuyển hết về được, ngay cả chiếc Lanrover cũng không đủ chỗ chứa. Bởi vậy, Marianne đành phải cử thêm năm chiếc siêu xe hạng sang tới phụ La Vân Thiên chở về, xếp ngay ngắn trên máy bay.

Đúng lúc đi qua quầy bán đồ lót nữ, hai mắt Lục Nghị Phàm chợt sáng rực.

- Quản lý, quầy đồ lót này chứa tất cả bao nhiêu bộ?

- Dạ... dạ... Một trăm tám mươi hai bộ đồ lót, được thiết kế độc đáo và chất lượng vải thuộc hạng bậc nhất, xuất xứ toàn bộ từ DIOR và HERMÈS.

- Đóng gói toàn bộ lại cho tôi!

Lục Nghị Phàm phẩy tay, trực tiếp yêu cầu.

Toàn bộ nhân viên lập tức choáng váng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »