Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5462 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 81
lục nghị phàm trọng thương

❊ ❊ ❊

Lục Nghị Phàm kéo Cửu Châu chạy nhanh ra bên ngoài. Trước sự tấn công như vũ bão của đám bọ đói, tất cả những người còn lại đều không dám chậm trễ, xô đẩy nhau tìm đường chạy thoát thân.

Chủ nhân của chúng đã chết. Hiện tại, kẻ có quyền uy bậc nhất ở đây chính là Lục Nghị Phàm. Đám thuộc hạ không dám hạ thủ, rắn mất đầu nên chỉ biết ra sức sinh tồn, hòng bảo vệ tính mạng của bản thân.

Hương Diên đã chờ sẵn ở phía trước, đưa tay kéo Lục Nghị Phàm:

- Anh đã giết chết Lưu Giản Đế?

Lông mày anh khẽ nhướn lên cao, sau đó nhếch miệng đáp:

- Phải! Ông ta dám làm hại Cửu Châu cùng quân sĩ của tôi, loại người này phải chết!

Những người còn lại đều hít sâu một hơi, không dám phản ứng thái quá. Hương Diên do biết lối ra khỏi cổ mộ nên dẫn đầu đoàn, trên tay cầm đèn pin mắt sói chiếu dọc xung quanh.

Do địa hình bên trong cổ mộ khá phức tạp, bởi vậy đoàn người bám sát bên cạnh nhau, cố gắng tạo ra tiếng động nhỏ nhất, đề phòng đánh động tới con rắn canh mộ.

- Chiếc quan tài kia liệu có phải chứa các ướp của vua Tutankhamen Đệ Nhị hay không?

Hương Diên bất ngờ cất giọng hỏi. Lục Nghị Phàm không đáp. Nhưng anh dám khẳng định chắc chắn, đây không phải là nơi chứa xác ướp của vua Tutankhamen Đệ Nhị. Thế nhưng chuyện này cũng không còn đáng để quan tâm nữa. Điều quan trọng nhất bây giờ đó là bọn họ phải thoát ra khỏi đây, an toàn quay trở lại mặt đất.

Đến một chiếc hang lớn, phía bên trên đỉnh hang có một luồng tia sáng chiếu rọi xuống dưới mặt hồ xanh lơ, đám người lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Hương Diên đưa tay chỉ vào một vách ngăn nhỏ, có một tảng đá cao chừng bằng cơ thể một người lừng lững chắn ngang, đắc ý mà nói:

- Đây chính là lối ra khỏi cổ mộ. Chỉ cần đẩy tảng đá kia ra khỏi đây, chúng ta sẽ thoát nạn.

Mọi người cùng nhau đẩy tảng đá ra bên ngoài. Ngay khi tảng đá được hất sang một bên, chuỗi âm thanh va chạm vang lên ầm ĩ, tức khắc đánh động con rắn canh mộ.

Tốc độ trườn trên đá của nó vô cùng nhanh gọn, chưa đầy hai phút liền xuất hiện ngay trước mắt Lục Nghị Phàm. Con dao găm mà anh đâm trên mắt nó vẫn còn nguyên vẹn, xem chừng, con rắn đang vô cùng đau đớn và căm hận anh đến tận xương tủy.

Nó há miệng, đôi mang phình lớn, thổi mạnh vào đoàn người một luồng khí hôi thối tanh tưởi. Một vài thuộc hạ của Hương Diên do sợ hãi quá độ liền đẩy nhau, chen lấn nhau, chui tọt vào lối thoát mà cắm đầu chạy ra bên ngoài. Vì lối đi chỉ vừa cho một người lớn chui qua, bởi vậy một vài kẻ không kiên nhẫn được đã quay ra đánh nhau, đạp lên nhau mà trốn thoát.

Con rắn trườn tới, dùng đuôi quấn mạnh một gã thuộc hạ lên cao, đoạn ra sức siết chặt gã.

Rắc... rắc...

Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên vô cùng chói tai. Gã đàn ông lập tức chết tươi, trở thành miếng thịt ngon cho nó.

Lục Nghị Phàm đứng chắn trước Cửu Châu, ra sức hét lớn:

- Mau dẫn mọi người thoát ra khỏi đây, Hương Diên.

Hương Diên gật đầu, trực tiếp dùng tay kéo mạnh một vài gã thuộc hạ mà đẩy sang bên cạnh, mở đường dẫn ra bên ngoài. Tuy nhiên, con rắn đã lao đến gần hơn, tiếp tục trượt mạnh về phía Lục Nghị Phàm, đùng đuôi quất thật mạnh vào người anh.

Vì che chắn cho Cửu Châu, không may Lục Nghị Phàm bị đuôi rắn hất mạnh vào bức tường đối diện, lập tức gập người ói ra một búng máu.

Đám thuộc hạ đã chạy ra gần hết, Cửu Châu bị Hương Diên kéo mạnh đi.

- Cô ra ngoài trước gọi cứu viện. Tôi sẽ ở lại đối phó cùng anh Lục.

Tuy nhiên, ngay khi Hương Diên định quay lại, Cửu Châu đã đưa tay đẩy cô ta ra phía bên ngoài, lao người về phía Lục Nghị Phàm. Vừa lúc con rắn tiếp tục quật mạnh đuôi tới, đám đất đá trên miệng vách tức khắc đổ ào ào xuống, che lấp toán bộ cửa hang thoát hiểm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »