Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5679 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 33
hiểu nhầm lớn

❊ ❊ ❊

Cửu Châu tựa sát lưng vào thành cửa sổ, bàn tay lần mò nắm một mẩu kính ra phía sau để cố thủ. Củng Lân, một trong ba gã còn lại đưa tay quệt ngang miệng, sau đó lừ lừ bước về phía Cửu Châu. Trên tay gã vẫn còn nắm chặt con dao găm sắc nhọn, bộ mặt hung ác nhìn chằm chằm về phía cô.

- Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, làm bố mày mất hết cả hứng!

Củng Lân há miệng chửi thề, giơ dao cắm mạnh xuống phía Cửu Châu.

Cửu Châu nhanh nhẹn né người sang bên cạnh, đoạn nắm chặt mảnh thủy tinh, trực tiếp cắm mạnh vào cổ Củng Lân. Máu tươi bắn tóe cả lên gương mặt xinh đẹp của cô.

Bàn tay Cửu Châu buông thõng, thở hắt không ra hơi. Cô sợ, quả thật rất sợ. Đây là lần thứ hai Cửu Châu làm tổn thương đến thân xác người khác.

- Anh Củng!!!

Hai gã còn lại không thể ngờ Cửu Châu lại ra tay tàn nhẫn đến như thế, đánh mắt nhìn nhau, sau đó hò hét lao về phía cô.

Phịch... rầm... Truyện Dị Giới

Cánh cửa nhà vệ sinh bất ngờ bị một luồng sức mạnh cực lớn đạp tung.

- Chết tiệt! Đồ vịt xấu xí, dám lén lút chạy trốn sau lưng tôi!

Lục Nghị Phàm trên người vẫn mặc nguyên bộ quần áo thể thao đêm hôm qua, gương mặt đỏ rực đầy giận giữ, trực tiếp giơ súng bắn một phát đạn vào kheo chân gã đàn ông tay đang cầm dao.

Gã đau đớn rú lên ầm ĩ, sau đó nằm lăn dưới đất ôm chân gào khóc. Trông thấy ngữ khí bức người, sẵn sàng ăn tươi nuốt sống kẻ đối diện ngay lập tức của Lục Nghị Phàm, tên đồng bọn cuối cùng sợ hãi đến mức tiểu bậy ra quần, run run quỳ rạp xuống trước mặt Lục Nghị Phàm xin tha mạng.

Anh mặc kệ lời van xin khẩn thiết của gã, lên cò nhằm vào bên đùi phải mà bắn. Viên đạn sắt lạnh lẽo ghim sâu vào da thịt gã, khiến gã giẫy nảy một hồi rồi ngất lịm.

Chứng kiến một màn khủng bố vừa rồi, tim nhỏ Cửu Châu đập thình thịch không ngừng, cảm giác như sắp nảy ra khỏi lồng ngực.

Những giọt máu đỏ tươi còn ấm nóng bắn cả lên chiếc áo thể thao màu trắng tinh khôi của Lục Nghị Phàm, ngay cả gương mặt anh tuấn như tạc tượng của anh cũng lấm tấm điểm thêm vài giọt.

Cửu Châu không rét mà run. Đối diện với người đàn ông lạnh hơn cả băng này, nói cô không sợ âu cũng là giả dối.

- Mở miệng và trả lời tôi ngay: Cô muốn chạy trốn khỏi tôi?

Lục Nghị Phàm dùng lực bóp chặt cổ Cửu Châu, đè dí cô lên tường nhà vệ sinh, ánh mắt sắc lạnh lừ cô chằm chặp.

Cửu Châu lắc đầu, cắn cắn môi mà đáp:

- Không phải! Anh hiểu lầm rồi. Tôi chỉ là có hẹn với bạn ở quán ba Dạ Mị, nhưng ai ngờ hai chúng tôi lại bị bỏ thuốc.

Cửu Châu giải thích một tràng dài. Cô không hy vọng anh sẽ tin mình, nhưng ít ra bản thân cô không muốn bị hàm oan. Tuy nhiên, Lục Nghị Phàm vốn không muốn nghe giảo thích, anh dùng tay kéo mạnh dây áo bra của Cửu Châu xuống vai, đôi ngực đầy đặn nảy lửa ngay trước mặt, ánh mắt anh càng thêm dữ tợn:

- Hẹn với bạn mà cô dám ăn mặc thế này à? Cô mặc cho ai xem, cho lũ chó đói kia ngắm à? Rác rưởi!

Rác rưởi!

Hai chữ "rác rưởi" từ chính miệng anh thốt ra khiến Cửu Châu ngây người chết sững. Anh dám hạ thấp thanh danh của cô như thế, trong khi chưa biết rõ đầu đuôi chân tướng sự việc.

Đến lúc này, Cửu Châu cũng không nhịn được nữa, cô giơ tay tát mạnh lên mặt Lục Nghị Phàm, cắn môi đến mức bật máu tươi, khinh bỉ mà nói:

- Lục Nghị Phàm, cho dù anh có cứu tôi một mạng đi chăng nữa, nhưng cũng đừng hòng tôi cảm thấy biết ơn anh. Tôi thà chết ở đây cũng không bao giờ theo anh về dinh thự Thống Đốc nữa.

- Cô dám?

Lục Nghị Phàm đã nổi giận thật sự. Anh nghiến chặt hàm răng, hỏi gằn lại từng chữ.

Nước mắt Cửu Châu cuối cùng cũng đã rơi lã chã, cô đưa tay đẩy mạnh anh ra khỏi người mình, nhìn thẳng vào mắt anh mà đáp:

- Tránh xa tôi ra!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »