Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5446 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 2
anh là...?

❊ ❊ ❊

Đoàn đưa dâu nối đuôi nhau rời đi trước con mắt ngưỡng mộ của những người hàng xóm lân cận. Trong mắt họ, nhị tiểu thư nhà họ Cửu thật may mắn vì đã được bước chân vào gia đình phú đại gia giàu có bậc nhất từ trước tới nay.

Cửu Châu tựa người lên kính xe, hé mắt ngắm nghía cảnh vật bốn xung quanh đường. Nơi đây vốn là trung tâm thành phố Lạc Xuyên, do vậy không khí vô cùng náo nhiệt và sầm uất.

Cô vốn dĩ cứ nghĩ đơn giản như thế này: Sau khi tốt nghiệp Đại học, Cửu Châu sẽ lựa chọn một công việc mà mình yêu thích, gắn bó với nó ở đây cả một đời an yên.

Thế nhưng không ngờ, đến cuối cùng, chính cô lại là người thất hứa.

Gã vệ sĩ thỉnh thoảng vẫn đưa mắt liếc nhìn cô. Dường như gã đã được lão Lục yêu cầu phải để mắt canh chừng cô thì phải.

Bắt gặp Cửu Châu cũng vừa lúc nhìn lại mình, gã vệ sĩ có chút hoang mang. Nhưng liền sau đấy, gã thu lại dáng vẻ nghiêm nghị lúc trước, bắt đầu mở miệng châm biếm:

- Đàn bà cũng thật ham hư vinh. Chỉ vì một chút danh xưng, địa vị mà đã chịu bán thân cho một ông già. Em gái à, tối nay ông chủ Lục chắc chắn sẽ làm em thất vọng rồi!

Sắc mặt Cửu Châu lúc trắng lúc xanh. Gã vệ sĩ này vậy mà dám ngang nhiên chế giễu cô, lại còn buông lời phỉ báng chính chủ nhân của mình nữa chứ. Lá gan của gã cũng không hề nhỏ.

Cửu Châu vốn không muốn đôi co nhiều chuyện, nhưng gã vệ sĩ càng thấy cô im lặng làm ngơ, bản năng đê tiện trong con người gã lại càng trỗi dậy.

Hắn đưa tay cọ cọ vào vạt váy cưới đắt tiền của Cửu Châu, ra sức gạ gẫm:

- Anh là Mạc Luân. Nếu đêm nay em cảm thấy không vui thì có thể...

Rắc!!!

Á...á...á...

Mạc Luân chưa kịp nói dứt câu liền cảm thấy đầu ngón tay truyền tới một cảm giác đau đớn đến mức khủng khiếp. Cảm tưởng như toàn bộ xương cốt của gã đều bị vỡ ra làm trăm mảnh vậy.

Gã rú lên một tiếng thảm thiết, sau đó vội vàng tấp xe vào lề đường, há hốc miệng nhìn chằm chằm vào ngón tay út đã bị vặn gãy từ lúc nào không biết.

- Con khốn này!!!

Mạc Luân giơ tay về phía Cửu Châu, toan giáng xuống người cô một cú đạp thật mạnh.

Tách!

Thế nhưng, bàn tay đang giơ lên của gã lập tức phải dừng lại trên không trung, Cửu Châu đang cầm điện thoại chĩa thẳng về phía gã, nhếch miệng cười gằn:

- Để tôi xem thử, một vệ sĩ nhỏ bé như anh mà còn dám đòi đánh cả Lục Nghị phu nhân. Tôn ti tổ chức nhà họ Lục chẳng lẽ lại thối nát đến mức này rồi hay sao???

Mạc Luân bị cô dạy cho một bài học, đau đớn trộn lẫn uất ức đến mức đổ cả mồ hôi. Gã tức mình há miệng chửi thề, đoạn mở cửa xe, chạy lại phía đoàn xe đằng sau hòng trao đổi vấn đề gì đó.

Khoảng chừng mười lăm phút nặng nề trôi qua, cuối cùng cánh cửa cũng được mở lại.

Người lái xe cho Cửu Châu đã được thay thế, không phải Mạc Luân nữa.

Anh ta cúi đầu chào Cửu Châu rồi lái xe một mạch về thủ phủ nhà họ Lục. Trên đoạn đường còn lại, hai người hoàn toàn giữ trật tự, không nói với nhau bất kỳ lời nào nữa.

Do nhà họ Lục nằm cách thành phố nơi Cửu Châu sinh sống tương đối xa, bởi vậy ngay khi đoàn xe chạm cổng biệt thự họ Lục, bầu trời cũng đã xẩm tối.

Điều khiến Cửu Châu cảm thấy kỳ lạ, đó là đón tiếp cô chỉ có duy nhất một vị quản gia tuổi đã ngoài tứ tuần.

Ông là Nhị Vân, quản gia lâu năm nhà họ Lục. Trông thấy Cửu Châu xinh đẹp lộng lẫy, mặc váy cưới sang trọng bước xuống xe, Nhị Vân bèn cúi đầu, nghiêng mình chào hỏi.

Cửu Châu cũng rất lễ phép, mỉm cười chào lại ông.

Nhị Vân làm động tác mời, cơ thể hơi cúi gập, ôn tồn nói:

- Tân phu nhân, lão gia có việc chính sự đột xuất cần phải xử lý gấp nên đã tạm thời rời đi. Ngài đã dặn dò phu nhân hãy nghỉ tạm trên phòng. Chín giờ đêm nay ngài Lục sẽ trở về để tân hôn!

Nghe Nhị Vân dặn dò, cơ thể Cửu Châu tự động căng cứng. Cảm giác ê chề, nhục nhã đang dần bủa vây lấy toàn bộ cơ thể cô.

Để phản đối hôn sự này, Cửu Châu đã tìm cách bỏ nhà đi trên dưới hai mươi lần. Thế nhưng, ông Cửu không bao giờ để cô toại nguyện, thẳng tay rút hồ sơ học bạ trên trường của cô, nhốt cô vào trong phòng 24/24 giờ, luôn luôn có người canh giữ.

Mọi cố gắng của Cửu Châu hoàn toàn là vô nghĩa!

Theo sự hướng dẫn của Nhị Vân, Cửu Châu được một hầu gái dẫn lên tầng ba. Tòa dinh thự của nhà họ Lục rộng lớn đến ngút ngàn tầm mắt. Nếu muốn đi hết khuôn viên biệt thự thì phải dùng xe để đi mới xuể.

Do tuổi đã tương đối lớn nên phòng ngủ của ông Lục được đặt ở tầng ba, không quá cao. Cô đẩy cửa bước vào, tầm mắt tạm thời bị cảnh xa hoa trước mặt làm cho ngây ngốc.

Phòng ngủ của ông lão Lục còn rộng gấp ba lần phòng của Cửu Châu, đồ đạc tiện nghi đầy đủ, đều là những món đồ đắt tiền nhất, xa xỉ bậc nhất.

Giường đệm cũng đã được thay mới toàn bộ bằng loại chuyên dùng cho vợ chồng mới cưới. Hoa cưới được trang trí vô cùng bắt mắt, cánh hoa hồng phai rải ngợp nền nhà.

Tích tắc... tích tắc...

Cửu Châu vẫn mặc nguyên chiếc váy cưới, ngồi thẫn thờ trên giường.

Đồng hồ sắp điểm chín giờ, cũng chính là khoảng thời gian ông Lục sẽ trở về để thưởng thức đêm tân hôn với người vợ thứ chín mới cưới, chỉ đáng tuổi con, cháu của ông ta.

Có tiếng động cơ xe trở về.

Một lúc sau, tiếng bước chân người vang lên cồm cộp, từng bước sải mạnh mẽ đang không ngừng va chạm trên nền đất.

Cửu Châu ngồi thẳng người, quay lưng về phía cửa chính, hai bàn tay siết chặt vào nhau, móng tay cắm sâu vào từng thớ thịt.

Cạch!

Cửa bị đẩy ra.

Thế nhưng, Cửu Châu chưa kịp quay người lại để chào hỏi ông Lục cho phải phép thì ông ta đã bất ngờ đưa tay ngắt toàn bộ công tắc điện.

- Ông... ông Lục! Tôi là Cửu Châu, con gái thứ hai của nhà họ Cửu.

Ông Lục không đáp, chỉ khoanh tay đứng nhìn cô.

Trong bóng tối mờ ảo, Cửu Châu chỉ có thể nhìn thấy ngoại hình ông ta rất cao lớn, vạm vỡ, khỏe khoắn, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh một ông già tóc bạc yếu ớt như cô từng biết.

Ông ta đứng ngược sáng. Ánh đèn ngủ yếu ớt không đủ để soi rõ toàn bộ gương mặt của ông ta.

Sự im lặng đến mức kỳ lạ này khiến Cửu Châu có phần sợ hãi, vô thức nhúc nhích cơ thể mà lùi dần ra phía sau.

Thấy cô cử động, ông Lục bất ngờ khẽ cười khẩy một tiếng, khiến Cửu Châu nhất thời đờ đẫn.

Ông ta... đang cười?

Bàn tay ông Lục bắt đầu di chuyển, cởi áo khoác, ném xuống đất. Tiếp sau đó, ông ta bình thản cởi từng khuy áo sơ mi, để lộ ra vòm ngực vạm vỡ, rắn chắc.

Cửu Châu sợ hãi, tựa sát lưng vào tường.

Không đúng, người đàn ông ở trước mặt cô lúc này, nhất định không phải ông Lục.

Á...!!!!

Cửu Châu còn chưa kịp suy nghĩ thêm liền bị người đàn ông bất ngờ lao đến, kéo cô đè mạnh dưới thân.

Lúc này đây, Cửu Châu mới có thể nhìn kỹ gương mặt của "ông Lục" như cô vẫn gọi: ngũ quan sắc nét, môi mỏng hồng hào, sống mũi cao vút, lông mày rậm, ánh mắt nhạy bén như đang muốn ăn tươi nuốt sống Cửu Châu ngay lập tức!

Gương mặt anh tuấn, hoàn hảo đến mức cực đỉnh!

- Anh là ai? Cứu!!!

- Câm mồm!

Anh ta hằm hè trong cuống họng. Bàn tay cứng rắn siết chặt eo Cửu Châu:

- Nếu còn la lên nữa, tôi sẽ lập tức hôn nát môi cô!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »