Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5611 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 25
bổn thống đốc muốn tắm tiên

❊ ❊ ❊

Nhìn gương mặt lạnh lẽo đến mức kinh diễm của Lục Nghị Phàm, Cửu Thẩm Đài bỗng dưng cảm thấy sợ hãi.

Ông ta đã gần sáu mươi tuổi, vậy mà hiện tại lại phải cắn răng run sợ trước một gã thanh niên thua mình đến vài chục tuổi. Nếu để mọi người xung quanh biết được, chắc chắn sẽ chê cười ông ta cho mà xem.

- Cậu hiểu nhầm rồi. Cửu Châu là con gái của chúng tôi, làm sao chúng tôi lại đuổi con bé được chứ, phải không bà xã?

Thẩm Lưu nghe chồng gọi, lúc đầu thoáng chút ngơ ngác, nhưng ngay sau đó liền gật đầu xác nhận. Lương tâm không chiến thắng nổi lý trí. Bà cúi đầu, cắn răng, cảm xúc đan xen nhau lẫn lộn.

Tuy nhiên, Lục Nghị Phàm chỉ nhếch môi cười đầy khinh bỉ, đoạn anh hất mặt ra hiệu cho Cửu Châu đến đứng bên cạnh mình.

Cửu Châu dè dặt bước tới, còn chưa hiểu Lục Nghị Phàm muốn làm gì thì đã bị vòng tay cứng rắn của anh siết chặt eo nhỏ. Ngay khoảnh khắc Lục Nghị Phàm ôm lấy cô, Cửu Châu bỗng cảm thấy tâm tư chất chứa trong lòng cũng trở nên nhẹ nhõm khác thường.

Cô chậm rãi ngước nhìn anh. Lục Nghị Phàm cao hơn Cửu Châu gần hai cái đầu, dáng anh cao lớn mà hoàn mỹ như tạc tượng, đứng chắn ánh nắng mặt trời bỏng gắt đang không ngừng chiếu xuống bên dưới. Nhờ có Lục Nghị Phàm che chắn, thứ ánh nắng chói gắt này cũng không thể chiếu vào gương mặt xinh đẹp của cô được.

- Ông bà Cửu! Nhân đây tôi cũng nói thẳng: người mà Cửu Châu cưới không phải là cha tôi, mà là tôi, Lục Nghị Phàm. Hiện tại, các người đã đoạn tuyệt máu mủ đối với vợ tôi. Cửu Châu bây giờ thân là phu nhân của Thống Đốc quân. Do vậy, phiền ông bà và vị tiểu thư kia, lần sau có chẳng may gặp lại phu nhân của tôi thì phải cúi đầu hành lễ cho đúng quy tắc.

Những lời Lục Nghị Phàm nói ra tuy ngữ điệu vô cùng nhẹ nhàng, thế nhưng từng câu, từng chữ lại giống như con dao hai lưỡi đang cắm thẳng vào đầu người nhà họ Cửu.

Cửu Mạn Linh tức đến run người. Vì lẽ nào mà đứa con hoang kia lại tốt số đến như thế? Gả cho Thống Đốc quân là một vinh hạnh cực kỳ lớn, ngay cả trong mơ Cửu Mạn Linh cũng chưa bao giờ dám mơ ước tới.

Ông bà Cửu không biết trả lời làm sao, đánh mắt nhìn nhau khó xử.

Lục Nghị Phàm sai vệ sĩ đem tới một vali lớn, đoạn mở ra ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Bên trong vali là những cục tiền dày cả một gang tay người lớn, xếp thành ba mươi hàng ngay ngắn.

- Đây là toàn bộ tiền cảm ơn ông bà đã có công chăm sóc và nuôi nấng phu nhân của tôi mười tám năm. Từ giờ trở đi, Cửu Châu không còn là người nhà họ Cửu nữa!

Mặc dù Cửu Châu đang rất đau lòng, thế nhưng thâm tâm cô vẫn còn coi họ là cha mẹ, là chị gái của mình, đâu phải nói bỏ là bỏ ngay được cơ chứ.

Cô kéo kéo tay áo Lục Nghị Phàm, tròng mắt đen láy long lanh u uất, lắc nhẹ đầu mà nói:

- Nghị Phàm, chuyện này để nói sau đi!

Phốc!

Cửu Châu vừa nói dứt câu, Lục Nghị Phàm đã vòng tay nhấc bổng cô lên, sau đó vác ngược Cửu Châu trên vai, cười lạnh đáp:

- Yên lặng! Khi nào tôi cho phép cô nói mới được nói!

Hành động bất ngờ này của Lục Nghị Phàm khiến Cửu Châu thẹn đến đỏ bừng mặt. Xung quanh còn rất nhiều người đang nhìn chằm chặp về phía họ, vậy mà anh dám vác cô trên vai, ung dung bình thản đến như thế.

- Mau buông tôi ra! Mọi người đang nhìn!

Cửu Châu đạp chân giãy giụa, hai tay không ngừng đập đập trên vai anh.

Lục Nghị Phàm vác cô bước thẳng lên máy bay, khóe môi cong lên đầy xấu xa:

- Câm miệng. Bổn Thống Đốc muốn tắm tiên. Cô phải đi theo phục vụ tôi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »