Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5626 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 22
người thân như bát nước đổ đi

❊ ❊ ❊

- Cha mẹ, mọi người xem ra rất thất vọng phải không?

Cửu Châu thẳng thắn cất giọng hỏi.

Mẹ cô, bà Thẩm Lưu vội vàng thu lại vẻ mặt không vui khi nãy, cười cười mà nói:

- Không phải như con nghĩ đâu! Châu Châu à, mau vào đây!

Bà vừa nói vừa vươn tay kéo Cửu Châu vào nhà theo mình. Cửu Mạn Linh không ngừng bĩu môi, vẻ mặt khinh thường thấy rõ.

Cửu Châu vừa bước vào bên trong, liền bị cảnh tượng trước mặt làm cho chết sững. Thì ra, ngoài bốn thành viên trong gia đình Cửu Châu, ông bà Cửu còn mời thêm rất nhiều bạn bè và hàng xóm lân cận khác. Chẳng trách, ngay khi thấy cô trở về một mình, ba người bọn họ đã sa sầm hẳn xuống, bực bội nói không lên lời.

Cửu Thẩm Đài vẫn cứ đinh ninh, chắc chắn ông già Lục vuốt mặt cũng phải nể mũi, ắt sẽ cùng Cửu Châu trở về nhà một bữa. Dù sao trên danh nghĩa, ông ta cũng là bố vợ cơ mà?

Cửu Mạn Linh phụ mẹ dọn đồ ăn trên bếp, tức giận mà cố tình nói lớn:

- Ông Lục không thèm về nhà cùng Cửu Châu, chứng tỏ ông ta không coi con bé ra gì, mà càng không thèm kiêng nể, tôn trọng họ Cửu nhà chúng ta. Mẹ à, biết ăn nói sao với khách khứa đây?

Thẩm Lưu chỉ thở dài, vô tình trông thấy Cửu Châu đang đứng lặng ở bên ngoài cửa bếp lúc nào. Bà vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Cửu Mạn Linh, bối rối mà đáp:

- Cửu Châu, ông Lục... là có việc bận hay sao? À mà cũng phải thôi, dòng họ Lục Nghị danh giá như vậy, ông Lục lại là người đứng đầu, chắc chắn công việc chất ngập như núi nhỉ?

Trước câu hỏi dò này của mẹ mình, Cửu Châu chỉ cười, không đáp. Cô bước đến bên cạnh bồn rửa tay, thuận tiện cầm một miếng xoài cho lên miệng. Mùi vị ngọt ngào lập tức tan chảy trong đầu lưỡi khiến thâm tâm Cửu Châu cũng cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều.

- Mẹ à...

Mãi một lúc sau, Cửu Châu mới lên tiếng.

Thẩm Lưu và Cửu Mạn Linh nghe cô gọi liền đồng loạt quay lại nhìn, chờ đợi một câu trả lời từ chính miệng của Cửu Châu.

Cô nhìn thẳng vào mắt hai người họ, bình thản lên tiếng:

- Thực ra... Con và ông Lục không kết hôn với nhau!!!

Xoảng...

Khay thức ăn đang cầm trên tay của Cửu Mạn Linh theo quán tính rơi mạnh xuống dưới nền đất, tạo thành âm thanh hết sức chói tai.

Nghe thấy phía dưới bếp có tiếng động, Cửu Thẩm Đài cùng một số vị khách lật đật chạy xuống xem xét.

Nhìn mớ hỗn độn trong bếp, Cửu Thẩm Đài vô cùng bực bội, liền chỉ tay về phía Cửu Châu mà quát lớn:

- Có chuyện gì vậy Cửu Châu? Mày vừa trở về nhà đã gây sự với mẹ và chị gái rồi à? Mày là đang muốn phá tan cái nhà này hay sao?

Bao nhiêu tự tôn, giận dữ mà ông ta cố gắng kìm nén, cuối cùng cũng đã có cơ hội để mà bộc phát. Vì sự việc Cửu Châu kết hôn với ông Lục Nghị, Cửu Thẩm Đài đã hãnh diện biết bao. Bởi vậy, hôm nay ông ta mới quyết định bỏ ra một số tiền lớn để chiêu đãi khách khứa, hòng tăng thêm sĩ diện cho bản thân.

Ai ngờ, đứa con gái tưởng chừng sẽ đem lại hãnh diện cho ông ta, cuối cùng lại bị chồng mặc kệ, trở về nhà một mình với một chiếc vali rỗng tuếch.

- Cha, Cửu Châu và ông Lục không hề kết hôn với nhau!

Cửu Mạn Linh thừa cơ nói chen vào.

Tin tức này khiến Cửu Thẩm Đài giống như bị sét đánh ngang tai, sửng sốt không ngậm được miệng.

- Con đang nói cái gì? Nói lại lần nữa cho cha nghe!!!!

Cửu Thẩm Đài lắp bắp nói, ánh mắt sắc lạnh vẫn nhìn xoáy sâu vào Cửu Châu.

Cửu Mạn Linh nhếch miệng đáp lại một lần nữa:

- Cửu Châu không phải là vợ của ông Lục. Hai người họ chưa thành vợ chồng!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »